Mạt Thế: Đừng Quấy Rầy Tôi Làm Cá Mặn

Chương 42: Sao Lại Máu Lạnh Thế Này

Trước Sau

break
Sau đó Giản Duyệt dẫn Chu Hữu An đi thu thập đủ loại gia vị.
Thức ăn ở mạt thế rất khó nuốt, ngoài việc bản thân nguyên liệu đã dở tệ, còn vì không có gia vị.
Muối cũng là thứ cực kỳ quý giá, rất nhiều người vì thiếu muối mà toàn thân rã rời, thậm chí tử vong.
Cho nên muối và các loại gia vị đều là vật phẩm thiết yếu.
Tiếp theo là đồ khô, ví dụ như nấm hương khô, mộc nhĩ, ngân nhĩ, hoa kim châm khô, những thứ này không tốn diện tích mà lại giàu dinh dưỡng.
Đồ hộp, xúc xích, gạo đều phải cố gắng lấy thật nhiều.
Các loại thịt, cá và trái cây ở mạt thế sau này cũng hầu như không được ăn, tranh thủ lúc đồ trong siêu thị chưa hỏng, thu thập được càng nhiều càng tốt.
Phía sau truyền đến những tiếng động hỗn loạn, mấy người sống sót kia bắt đầu tranh cướp đồ đạc rồi, chỉ cần không cản trở đến mình, Giản Duyệt cũng lười quản, chỉ không tiếng động hỏi Chu Hữu An:
“Còn chỗ không?”
Chu Hữu An thấp giọng đáp:
“Không còn nhiều.”
Không gian mười mét khối thật sự không lớn, lúc nãy anh tranh thủ lúc những người kia không chú ý đã chứa không ít nước, chiếm khá nhiều diện tích.
Giản Duyệt gật đầu, lại dẫn Chu Hữu An lấy thêm ít trứng gà, một ít chế phẩm từ sữa và rau xanh.
Trong ba lô của cô và Chu Hữu An cũng nhét đầy cá mặn, thịt hun khói và những thứ dễ bảo quản như khoai tây, khoai lang.
Mãi đến khi Chu Hữu An ra hiệu không gian đã hoàn toàn đầy ắp, Giản Duyệt mới tiếc nuối dừng tay, trong lòng thầm tính toán xem có nên tìm cách thu thập một mẻ tinh hạch trước để nâng cấp không gian cho Chu Hữu An, sau đó mới thu thập thêm một mẻ vật tư nữa hay không.
Bỏ lỡ thời kỳ đầu mạt thế, sau này muốn thu thập rau củ quả sẽ rất khó khăn.
Chu Hữu An không nghe được tiếng lòng của Giản Duyệt, nhưng thấy rõ mồn một ánh mắt chê bai cô dành cho mình.
Đàm Triết Văn cũng đi tới, ba lô căng phồng.
Trong lúc thu thập vật tư, Giản Duyệt thuận tay dọn dẹp nốt vài con tang thi còn sót lại, nơi này tạm thời không còn tang thi nữa.
Mấy người sống sót kia mỗi người thu thập đầy một xe đẩy vật tư, sau đó không tự chủ được mà đi tới cạnh nhóm ba người Giản Duyệt, lúc này Giản Duyệt mới chú ý thấy có bốn người sống sót, ngoài ba người đã nói chuyện lúc nãy, còn có một cậu bé không lên tiếng, béo múp míp, nhìn qua là biết chưa đến tuổi trưởng thành.
“Các người không đi, vây quanh chúng tôi làm gì?”
Giản Duyệt hỏi.
Người đàn ông trung niên dường như đã trở thành thủ lĩnh nhỏ của nhóm người này, thay họ trả lời:
“Chúng tôi cảm thấy đi theo các người thì an toàn hơn, muốn hành động cùng các người.”
Giản Duyệt nhíu mày:
“Đi theo thì được, nhưng đừng gây ra tiếng động, đừng chỉ tay năm ngón, cũng đừng hy vọng tôi sẽ ra tay cứu các người.”
Cô có thể thuận tay giúp đỡ, chứ đặc biệt cứu người thì không đời nào, trừ khi cho cô lợi ích.
Người phụ nữ theo bản năng cãi lại:
“Cô người này sao lại máu lạnh thế? Muốn thấy chết không cứu sao?”
Giản Duyệt lạnh lùng lườm qua:
“Tôi có phải mẹ cô đâu? Tại sao phải quản cô sống hay chết? Vạn nhất tôi cứu cô, cô lại trở tay đẩy tôi vào bầy tang thi thì sao?”
Cô đã tận mắt chứng kiến rồi, loại chuyện này xảy ra như cơm bữa.
Ở mạt thế, kẻ chết nhanh nhất chính là người tốt.
Kiểu như Chu Hữu An thì khác, anh ta chỉ là nói mồm cho hay thôi, bảo anh ta xả thân vì người khác là không thể nào, nói đơn giản thì chính là ngụy thiện.
Người phụ nữ nghẹn lời, không biết đáp lại thế nào.
Cô ta cảm thấy mình không phải kẻ lấy oán báo ơn, nhưng lại nghĩ trong ranh giới sinh tử, có lẽ cô ta thực sự sẽ vì muốn sống mà bất chấp tất cả.
“Còn nữa, ra ngoài rồi thì ai về nhà nấy, đừng có ý định đi theo tôi.”
Nói xong, Giản Duyệt cũng chẳng thèm quan tâm mấy người này có ý kiến gì, ra hiệu cho Chu Hữu An và Đàm Triết Văn đi theo mình.
Mấy người đi theo đường cũ quay về, chỗ cửa thang cuốn đầy xác tang thi, xe đẩy rất khó đi qua, Giản Duyệt chỉ có thể tốn chút thời gian dời hết xác tang thi đi, dọn ra một con đường.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương