Mạt Thế: Đừng Quấy Rầy Tôi Làm Cá Mặn

Chương 38: Xin Cậu Hãy Uốn Lưỡi Bảy Lần Trước Khi Nói

Trước Sau

break
Đàm Triết Văn không vui:
“Cậu có thể nghi ngờ chỉ số thông minh của tôi, nhưng không thể nghi ngờ nhân phẩm của tôi.”
“Tôi chính là đang nói về chỉ số thông minh của cậu đấy, cả ngày hôm nay cậu toàn đào hố chôn tôi thôi.”
Đàm Triết Văn không hiểu:
“Tôi đào hố chôn cậu lúc nào?”
Chu Hữu An cảm thấy nghẹn lòng sâu sắc.
Chuyện thuật đọc tâm cũng không thể nói cho Đàm Triết Văn biết được, cậu ta tuyệt đối sẽ để lộ sơ hở, Giản Duyệt thông minh như vậy, không thể nào không phát hiện ra.
Cuối cùng, Chu Hữu An chỉ có thể bất lực nói:
“Tôi xin cậu hãy uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, Giản Duyệt không phải hạng người tốt lành gì đâu, cảm giác đạo đức của cô ấy rất mỏng manh. Không chọc giận cô ấy thì không sao, một khi đã chọc giận cô ấy, chuyện gì cô ấy cũng làm ra được đấy.”
Hơi khựng lại một chút, ngữ khí càng thêm nghiêm trọng:
“Giết người cô ấy cũng dám làm đấy.”
Đàm Triết Văn nhíu mày, không tin lắm, lại có chút tin, trong lòng mâu thuẫn.
Nhìn chung, cậu ta cảm thấy Giản Duyệt không phải người xấu, nhưng nói là lương thiện bao nhiêu thì không có.
“Không gian tôi có thể nói cho cậu biết, khoảng mười mét khối, hơn nữa tôi cảm thấy là có thể thăng cấp mở rộng không gian, trong lòng cậu biết là được rồi, đừng có cái gì cũng bô bô ra ngoài.”
Nếu đây không phải là anh em chí cốt vào sinh ra tử, Chu Hữu An thật sự sẽ không nói.
“Biết rồi.”
Đàm Triết Văn đáp lời, lại không nhịn được nói:
“Cậu thế mà cũng ăn được à?”
Chu Hữu An lại cắn thêm một miếng nữa mới nói:
“Tại sao lại không ăn được? Không tranh thủ lúc này ăn nhiều một chút, sau này không còn nữa đâu.”
Cho dù anh có dọn sạch cả tiệm bánh mì này thì cũng sẽ có ngày ăn hết.
Chưa kể Giản Duyệt còn dặn anh, ít nhất phải để lại một nửa không gian để chứa nước.
Họ có thể không tắm, nhưng không thể không uống nước.
Đàm Triết Văn thấy Chu Hữu An nói rất có lý, chọn một chiếc bánh mì trông rất ngon mắt, cầm vào tay định gặm, liền bị Chu Hữu An đập mạnh một cái.
“Muốn chết à, tay cậu vừa mới giết tang thi xong đấy.”
Chu Hữu An bực mình nói, lại chỉ chỉ vào phòng chế biến:
“Rửa tay rồi hãy ăn.”
“Thôi, không ăn nữa.”
Đàm Triết Văn đã không còn tâm trạng ăn uống gì nữa rồi.
Cả thành phố chìm vào im lặng, người sống sót cũng không dám gây ra tiếng động, tiếng loa lớn trong tay Giản Duyệt vì thế mà trở nên đặc biệt vang dội.
Thậm chí có người nghe thấy tiếng động, lén lút đi tới bên cửa sổ xem xét, mong chờ có người đến cứu họ, tuy nhiên họ chỉ thấy Giản Duyệt đang đạp ván trượt, luồn lách qua những chiếc xe, phía sau là đội quân tang thi đen kịt, vừa hùng tráng vừa đáng sợ.
Có những người gan dạ thông minh đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, định tranh thủ lúc tang thi bị dẫn dụ đi mà rời khỏi thành phố đầy rẫy tang thi này.
Những kẻ nhát gan khiếp nhược hoặc hành động bất tiện chỉ có thể co cụm trong nhà, chờ đợi sự cứu viện không biết bao giờ mới xuất hiện.
Hướng Giản Duyệt đang chạy tới, phía trước đi qua một con sông hộ thành, nước sông không rộng lắm nhưng đủ để chứa lũ tang thi phía sau.
Trên sông hộ thành có một cây cầu đá nhỏ dành cho người đi bộ, không rộng lắm.
Giản Duyệt bỏ ván trượt, chạy lên cầu, lũ tang thi đuổi theo phía sau, bị kẹt trên cây cầu hẹp, tiếng “tõm”, “tõm” rơi xuống nước vang lên liên tục.
Những con tang thi ở quá gần bị Giản Duyệt chém chết.
Qua cầu, Giản Duyệt vứt bỏ chiếc loa lớn, chạy một vòng quay trở lại.
Giữa trưa nắng gắt, tang thi ở giữa đường rất ít, Giản Duyệt thậm chí còn nhặt được một chiếc xe đạp bên lề đường, đạp xe quay về.
Thời buổi này, khắp nơi đều là xe điện, nhặt được một chiếc xe đạp không khóa thật không dễ dàng gì.
Khoảng nửa tiếng sau, Giản Duyệt xuất hiện trong tầm mắt của Chu Hữu An và Đàm Triết Văn, đứng ngoài cửa vẫy vẫy tay với hai người.
Đàm Triết Văn vẻ mặt ngưỡng mộ:
“Dị năng hệ Kim của nữ hiệp còn ngầu hơn dị năng hệ Hỏa của tôi nhiều.”
Chu Hữu An lạnh lùng nói:
“Có một dị năng tấn công là tốt rồi.”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương