Mạt Thế: Đừng Quấy Rầy Tôi Làm Cá Mặn

Chương 28: Quả Thực Lợi Hại

Trước Sau

break
“Cảm ơn.”
Chu Hữu An cũng khá mừng cho Đàm Triết Văn, như vậy khi giết tang thi sẽ không cần phải rụt rè lo sợ, cũng không cần lo lắng sẽ bị lây nhiễm nữa.
Đàm Triết Văn vẫn còn đang trong cơn phấn khích, hùng hồn tuyên bố:
“Đám tang thi sắp tới cứ giao hết cho tôi đi.”
Bây giờ anh cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh.
Cậu có tin vào ánh sáng không?
Anh cảm thấy mình chính là ánh sáng.
Nghe thấy tiếng lòng của Đàm Triết Văn, khóe miệng Chu Hữu An giật giật.
Theo lời Đàm Triết Văn vừa dứt, những con tang thi ở gần đã lần theo tiếng động mà tới.
Sau một đêm tiến hóa, tốc độ của đám tang thi nhìn chung đã nhanh hơn hôm qua không ít, tốc độ ngang với người bình thường đi bộ nhanh.
Giản Duyệt bảo Giản Á Hoành và Thẩm Tuệ Quyên vào trong hành lang trốn đi, cô hiện tại vẫn chưa yên tâm để họ trực diện với tang thi.
Còn Chu Hữu An và Đàm Triết Văn đều là dị năng giả, bị tang thi cào trúng cũng không sao.
Nể mặt Đàm Triết Văn là dị năng giả hệ Hỏa, cô quyết định giữ họ lại rồi. Cô không tin Chu Hữu An sẽ mãi mãi không để lộ dị năng không gian của mình.
Không ngờ cái người đàn ông này nhìn thì ôn hòa mà tâm cơ lại nhiều như vậy.
Đàm Triết Văn không dùng dao chém nữa, nỗ lực nhớ lại cảm giác vừa rồi. Anh cảm thấy dùng dị năng hệ Hỏa để giết tang thi đúng là ngầu bá cháy!
Chu Hữu An vẫn đang dùng dao chém tang thi, từ chỗ ban đầu còn bỡ ngỡ đã trở nên ngày càng thuần thục, giống như kỹ năng chiến đấu đang dần dần thức tỉnh.
Giản Duyệt canh giữ ở cửa hành lang, tang thi tới một con chém một con, tới hai con chém một đôi. Tay không với tới thì dùng kim loại châm, trước khi ra cửa cô đã đặc biệt cải tạo hai con dao gọt hoa quả thành hai cái kim loại châm.
Tang thi vẫn liên tục kéo đến.
Tiểu khu của họ thực ra có hai cổng, Giản Duyệt ra vào bằng cổng chính, cổng phụ đối diện với con đường có siêu thị. Hôm qua tuy đã dẫn đi không ít tang thi, nhưng vẫn còn rất nhiều con lần theo mùi người sống mà tìm tới.
Cái tiếng hét của Đàm Triết Văn trong cái thành phố hơi tĩnh lặng này không biết đã thu hút bao nhiêu tang thi nữa.
Hiện tại họ vẫn còn sống ở đây, tang thi tới bao nhiêu thì phải giết bấy nhiêu.
Khi con người đối mặt với nguy hiểm, tiềm năng là vô hạn. Sau vài lần thử nghiệm, Đàm Triết Văn dần dần nắm bắt được dị năng hệ Hỏa. Mới chỉ là dị năng sơ cấp, ném được vài quả cầu lửa ra ngoài là anh đã cảm thấy luồng sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể như bị rút cạn, Đàm Triết Văn đành phải vung dao lên chém tiếp.
Số tang thi chết dưới tay Giản Duyệt khoảng mấy chục con, gần như chất thành hai ngọn núi nhỏ.
Xung quanh không còn tang thi xuất hiện nữa, Chu Hữu An và Đàm Triết Văn lúc này mới dừng lại. Sau khi xác định không còn con tang thi nào kéo đến, họ mới quay sang nhìn Giản Duyệt.
Cái nhìn này khiến Chu Hữu An cũng phải giật mình, cô ấy vậy mà dựa vào sức một mình mình giết được nhiều như vậy!
Giản Duyệt ở ngoài cùng chống lại tang thi, hai người họ chỉ giết những con lọt lưới.
Anh còn tưởng mình biểu hiện khá tốt, nhìn lại Giản Duyệt, anh dường như đã hiểu tại sao Đàm Triết Văn lại muốn ôm cái đùi này rồi. Quả thực lợi hại, anh rất khâm phục.
Nhận ra sự kinh ngạc của Chu Hữu An, Đàm Triết Văn nhướng mày hỏi:
“Biết sự lợi hại của nữ hiệp rồi chứ?”
Chu Hữu An im lặng gật đầu.
Giản Duyệt có dị năng hệ Kim hộ thể nên bản thân không sao, nhưng người cô đầy máu bẩn, quần áo cũng bị móng vuốt tang thi xé rách. Bộ quần áo mới thay hôm qua, hôm nay đã không thể mặc được nữa rồi.
Trong tình cảnh hiện tại, quần áo cũng là tài nguyên không thể tái tạo, nên quần áo cũng khá là thiếu thốn.
Giản Duyệt hỏi thăm Giản Á Hoành và Thẩm Tuệ Quyên đang trốn bên trong:
“Bố, mẹ, hai người không sao chứ?”
“Không sao.”
Giản Á Hoành trả lời.
Thẩm Tuệ Quyên sợ đến mức không nói nên lời.
Đây có lẽ là lần bà trực diện với cái chết nhất, nếu không phải Giản Duyệt đủ lợi hại thì e rằng thực sự phải bỏ mạng ở đây rồi.
Bà không biết tại sao thân thủ của Giản Duyệt lại lợi hại như vậy, nhưng bà rất mừng cho con gái.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương