"Lại phải làm phiền chú rồi."
"Cô chủ cả khách khí quá, đây là việc chú nên làm." Nói xong, chú Kiều rời khỏi biệt thự.
"Tiếp theo phải chuẩn bị một chiếc xe nhà di động."
Sau khi tiễn chú Kiều, Thời Vãn đứng trong phòng khách, khẽ lẩm bẩm với chính mình.
Sáng hôm sau, Thời Vãn cùng em trai em gái dùng bữa sáng trong biệt thự, sau đó bắt đầu chia nhau hành động.
Thời Tuyết và Thời Năng dựa theo danh sách, bắt đầu đi thu gom vật tư. Còn Thời Vãn thì liên hệ với một công ty chuyên sản xuất xe nhà di động dành cho thời tận thế để trực tiếp bàn bạc chi tiết.
Công ty mà cô chọn là một trong những đơn vị hàng đầu cả nước, chuyên chế tạo xe nhà di động độc quyền cho giới siêu giàu, đáp ứng nhu cầu sống sót trong tận thế.
Ở kiếp trước, cô từng nghe kể về một công tử nhà giàu đặt làm một chiếc xe nhà di động tối tân tại công ty này với giá trị lên tới một tỷ nhân dân tệ.
Khi đó, cô chỉ xem đó là câu chuyện giải trí, cười rồi quên ngay. Không ngờ có ngày, chính cô lại là người tìm đến công ty này.
“Xin chào cô Thời, tôi là cố vấn bán hàng của cô, cũng là quản lý kinh doanh của Tập đoàn Tinh Hải - Lý Hải. Đây là danh thiếp của tôi.”
Lý Hải, mặc vest chỉnh tề, lịch sự dẫn Thời Vãn vào phòng tiếp khách.
Thời Vãn nhận danh thiếp, lịch sự bỏ vào túi xách: “Chào anh, quản lý Lý.”
“Nghe nói cô Thời muốn mua một chiếc xe nhà di động, đúng không?” Lý Hải bắt đầu khai thác nhu cầu của khách hàng.
“Không, tôi muốn các anh trực tiếp thiết kế và chế tạo riêng cho tôi.” Thời Vãn lắc đầu, trả lời dứt khoát.
Nghe vậy, Lý Hải không tỏ vẻ ngạc nhiên, nụ cười trên môi anh còn thêm phần rạng rỡ: “Được thôi. Vậy, có thể cho tôi biết ngân sách của cô là bao nhiêu không?”
“Chưa có dự tính.”
Thời Vãn nhấp một ngụm cà phê, giọng điệu nhàn nhạt.
Lý Hải hơi sững sờ: “Chưa có dự tính?”
Dù đã tiếp xúc với không ít khách hàng giàu có, bốn chữ này từ miệng Thời Vãn vẫn khiến anh ta bất ngờ.
“Trong vòng 20 ngày, tôi muốn các anh chế tạo ra chiếc xe nhà di động tối tân nhất, không giới hạn chi phí.”
Thời Vãn nói thẳng yêu cầu.
Nghe vậy, Lý Hải không khỏi nghiêm túc hơn, trong lòng còn phấn khích. Đây là một đơn hàng lớn! Cơ hội thế này không phải ngày nào cũng có!
“Có thể chứ?”
Thời Vãn nhìn Lý Hải, hỏi.
“Có chứ, đương nhiên là được!” Lý Hải gật đầu ngay lập tức.
Ngay sau đó, anh ta chỉnh lại tư thế ngồi, nghiêm túc hơn: “Cô Thời, xin cô chờ một chút. Tôi sẽ lấy một bảng khảo sát để xác định yêu cầu cụ thể của cô.”
“Được.”
Thời Vãn gật đầu.
Khi Lý Hải rời khỏi phòng tiếp khách, Thời Vãn cảm thấy hơi nhàm chán, theo thói quen cầm cuốn giới thiệu sản phẩm trên bàn lên xem.
Cô lật từng trang một. Cuốn sách giới thiệu sản phẩm này viết rất chi tiết, không chỉ về các mẫu xe nhà di động, mà còn có cả xe địa hình, xe hơi... Những chỗ không hiểu, cô lấy điện thoại ra tra cứu ngay tại chỗ.
Khi Lý Hải quay lại, Thời Vãn đã gần như nắm bắt được hiệu năng các dòng xe mà công ty này sản xuất.
“Xin lỗi cô Thời vì đã để cô đợi lâu.”
Lý Hải cầm một tập hồ sơ, ngồi xuống trước mặt cô.
Thời Vãn lắc đầu: “Không sao.”
“Đây là bảng khảo sát nhu cầu thiết kế riêng. Cô Thời có thể xem qua và điền thông tin giúp tôi.”
Lý Hải đưa tài liệu cho cô.
Thời Vãn lật qua vài trang, sau đó ngẩng đầu nhìn anh: “Nếu tôi yêu cầu tất cả tính năng và cấu hình sử dụng vật liệu tốt nhất của các anh, thì thời gian nhanh nhất để hoàn thiện là bao lâu? Dĩ nhiên, tiền không thành vấn đề.”
Lý Hải nghe giọng điệu "tiền như lá mít" của cô mà tim đập thình thịch: “Trong vòng 20 ngày, chúng tôi hoàn toàn có thể giao xe. Nhưng với cấu hình tối tân như vậy, chi phí có thể lên tới một tỷ nhân dân tệ.”
“Vậy thì cứ làm cấu hình cao nhất đi.”