“Mọi người không sao chứ? Bạch Nhĩ bị sao vậy?” Lý Quân nhìn Bạch Nhĩ được Dương Vũ Phong cõng trên lưng, thầm nghĩ có phải đã xảy ra chuyện gì không.
“Không sao, Bạch Nhĩ bị tiêu hao linh lực nên bị nội thương, trở về dưỡng thương thì khỏe thôi.” Dương Vũ Phong nhìn tất cả mọi người chú ý đến Bạch Nhĩ thì giải thích.
“A, anh Trần, khóe miệng anh cũng có máu kìa.” Cao Bằng đột nhiên hoảng hốt kêu lên.
“Không sao, cũng giống như Bạch Nhĩ, linh lực bị tiêu hao nên nội thương, nhưng khá hơn Bạch Nhĩ một chút thôi.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi.” Mọi người thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới nhớ tới để bọn họ mau lên xe, nhanh chóng trở về căn cứ nghỉ ngơi. Cả nhóm lên xe, chiếc xe này không đi theo những bộ đội khác để dọn dẹp, mà quay đầu đưa bọn họ về nhà.
Sau khi về đến nhà, Trần Hi và Dương Vũ Phong nói chuyện với người nhà một lúc rồi cõng Bạch Nhĩ đi thẳng đến chỗ anh ở. Hai người đặt Bạch Nhĩ lên giường, bắt đầu phiền não nghĩ cách phải cứu cậu ta như thế nào.
Hai người cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ của Thanh, muốn biết làm sao có thể cứu được Bạch Nhĩ. Hai người lục lọi trí nhớ của Thanh, nhận được một thông tin rất giống với tình huống hiện tại của bọn họ. Tại thời điểm kiếp nạn thiên địa, trong tình cảnh đó giữa trời đất sẽ tự nhiên sinh ra một loại ma vật lợi hại, xưng là Thiên Ma, nghĩa là ma vật trời sinh, không qua tu luyện, có duyên sẽ trực tiếp thành ma vật. Ma khí của Thiên Ma có thể lây nhiễm sang các sinh vật khác, sinh vật bị lây nhiễm sẽ không trở thành ma vật, mà sẽ bị ma khí xâm nhập, dẫn tới bị Thiên Ma khống chế, những sinh vật nhỏ yếu hơn một chút thì không cần bị ma khí lây nhiễm cũng sẽ bị Thiên Ma khống chế. Muốn cứu người bị ma khí lây nhiễm thì phải giết chết Thiên Ma, sau đó trục xuất ma khí trong cơ thể người bị lây nhiễm là được.
Thế nhưng việc loại trừ ma khí nói nghe thì dễ, thực tế việc này cần linh lực mạnh mẽ để duy trì, người bị lây nhiễm còn phải có năng lực chịu đựng mạnh mẽ, bởi vì trong quá trình loại bỏ, hai loại sức mạnh không ngừng đối đầu với nhau trong cơ thể. Hơn nữa, trong trí nhớ của Thanh còn có một phần nói về cách luyện chế loại xương cốt không thể bị đao kiếm đâm thủng của Thiên Ma, nhưng xương cốt Thiên Ma có ma khí, chỉ có thể luyện chế thành ma khí cụ. Sau khi hiểu rõ, hai người đều thở phào nhẹ nhõm, Bạch Nhĩ còn có thể cứu được, nhưng đáng tiếc, ma cốt cứng như vậy, bọn họ lại không thể sử dụng.
Chẳng bao lâu sau, Bạch Nhĩ tỉnh lại, sắc mặt cậu ta tái nhợt, trên đầu đổ mồ hôi lạnh, hai loại sức mạnh đối đầu với nhau trong cơ thể tạo nên tổn hại tương đối lớn với cơ thể cậu ta, khiến cậu ta đau không tả nổi. Cậu ta nhìn chính mình nằm ở vị trí quen thuộc, biết rằng cậu ta vẫn bị đưa về căn cứ. Bạch Nhĩ cảm giác bản thân vẫn chưa biến thành ma vật, cậu ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại sợ bản thân đột nhiên thay đổi.
“Tỉnh rồi à? Nói cho cậu biết một tin tốt, cậu còn cứu được, chỉ cần trục xuất ma khí thì có thể khôi phục. Sau đó còn có một tin xấu nữa, đó là quá trình này sẽ khá đau đớn.” Trần Hi nhìn vẻ mặt đau khổ của Bạch Nhĩ, cũng biết nỗi đau của hai loại sức mạnh va chạm trong cơ thể cậu ta.
“Hôm nay cậu uống thuốc trước đã, gia tăng linh lực để chống lại ma khí, bắt đầu từ ngày mai, tôi và Trần Hi sẽ đưa linh lực vào cho cậu, cho đến khi linh lực của bản thân cậu có thể chống lại ma khí mới thôi. Trong quá trình này, ma khí sẽ dần dần bị tiêu hao đến mức gần như không còn nữa.” Dương Vũ Phong hài lòng nhìn Bạch Nhĩ nghe được bản thân còn cơ hội có thể phục hồi, hy vọng sống lần nữa sáng bừng lên trong mắt cậu ta, một người đàn ông không nên bởi vì khó khăn mà đòi sống đòi chết, chỉ cần có một chút hi vọng thì có thể dũng cảm tiếp tục sống sót, đó mới là đàn ông.
Trần Hi lấy ra một viên đan dược bổ sung linh lực, đút cho Bạch Nhĩ ăn vào.
“Không thể uống thuốc này nhiều, hôm nay cậu đã dùng viên thứ hai, đã đến giới hạn rồi, dù sao dùng thuốc cưỡng chế sản sinh linh lực sẽ tổn hại thân thể.” Trần Hi nhìn người đã uống thuốc xong bèn giải thích cho cậu ta.
“Tiểu Hi, em đi tìm một người chăm sóc Bạch Nhĩ đi, anh sẽ ở đây trông chừng.” Dương Vũ Phong sắp xếp mọi thứ xong, anh nghĩ rằng bọn họ phải nhanh chóng phục hồi linh lực mới được.
“Được.”
Trần Hi về nhà, để ba Trần sắp xếp người đến chăm sóc Bạch Nhĩ, chỉ nói rằng Bạch Nhĩ vì cứu bọn họ nên bị trọng thương, cần phải từ từ điều dưỡng. Sau khi ba Trần bàn bạc, quyết định để mấy người đàn ông bọn họ thay phiên đến chăm sóc Bạch Nhĩ, giao bọn nhỏ ở trung tâm cho nhóm mẹ Trần, còn cần phải giải quyết vấn đề thức ăn ở trung tâm nữa. Trần Hi bảo mọi người không cần lo lắng, để cậu nghĩ cách, đến lúc này bọn họ mới yên tâm, ở chung mấy ngày nay, mấy đứa nhỏ nghe lời hiểu chuyện kia đã có được cảm tình của bọn họ.
Ban đêm, hai người Trần Hi tiến vào không gian tu luyện, bọn họ muốn nhanh chóng bình phục, Bạch Nhĩ còn đang chờ bọn họ giải cứu. Ngày hôm sau, hai người khôi phục linh lực, bắt đầu thay phiên đưa linh lực vào cho Bạch Nhĩ, để linh lực trong cơ thể cậu ta luôn luôn áp đảo ma khí.
Đám trẻ được nhận nuôi biết Bạch Nhĩ bị thương đều tranh nhau tới chăm sóc cậu ta, người này chính là chỗ dựa của bọn nhỏ, là người tốt giải cứu bọn nhỏ từ trong hoàn cảnh đau khổ ra, nhưng tất cả những đứa trẻ đều bị mẹ Trần từ chối cho đến chăm sóc. Tôn Nghị cũng thay mặt căn cứ đến thăm Bạch Nhĩ, đồng thời đưa một con chó biến dị bình thường đến trung tâm, tạm thời giảm bớt nỗi lo cấp bách ở đây.
Trần Hi lặng lẽ lấy một ít gạo từ không gian ra, nói cho cùng Bạch Nhĩ cũng vì cứu bọn họ mà bị thương như thế này. Họ có nghĩa vụ chăm sóc trung tâm mà một tay Bạch Nhĩ sáng lập ra trước khi cậu ta hồi phục.
Hôm nay, người nhà họ Trần cũng bận rộn với công việc của mình, nhưng trước cửa trung tâm lại vang lên tiếng ồn ào. Một binh lính nhỏ đứng gác cửa vội vàng tìm đến người phụ trách hiện tại của trung tâm là ba Trần. Trần Hi đang bàn bạc vấn đề lương thực với ba Trần, Dương Vũ Phong cũng đến cửa trung tâm.
“Mấy người biết tôi là ai không? Tôi chỉ muốn tham quan trung tâm một chút thôi, mấy người lại dám ngăn cản à?” Mấy con ông cháu cha của lãnh đạo cấp cao kêu gào ở cửa lớn, muốn xông vào trong dưới sự bảo hộ của bảo vệ, binh lính ở cửa tận tụy ngăn cản bọn họ.
Lúc ba người nhà họ Trần chạy tới, đúng lúc thấy đám người muốn xông vào, binh lính lại không dám nổ súng tổn thương những người đó. Trần Hi còn thấy được bóng dáng quen thuộc trong đám người này, đó là Trương Thiến và vị hôn phu của cô ta, Quỳnh Dao.