Mang Theo Nông Trại QQ Đi Tu Tiên Ở Mạt Thế

Chương 70: Người Trong Lòng Của Lý Quân (1)

Trước Sau

break

Trần Hi nhìn hàm răng trắng sáng lấp lánh của chó Ngao Tây Tạng thì nhớ đến một câu chuyện mà một người đồng nghiệp từng kể cho cậu nghe. Người đồng nghiệp ấy nói, cậu ta xem một bài báo thấy có người bỏ ra mười triệu mua một con chó Ngao Tây Tạng từ người bản địa. Khi nghe đến đó, Trần Hi đã tò mò không biết đó là loại chó Ngao Tây Tạng gì mà đáng giá nhiều tiền như vậy.

Đồng nghiệp kia giải thích, có người muốn mua con Ngao Tây Tạng để đi nghiên cứu. Con chó Ngao Tây Tạng đó đầy sẹo, toàn thân không có chỗ nào lành lặn cả. Một lần nọ, con Ngao Tây Tạng đó đi chăn dê, đàn dê bị sói tấn công, con Ngao Tây Tạng đó đã trực tiếp cắn chết con sói, bầy dê không bị thiệt hại con nào. Người ngoài hỏi chủ của con Ngao Tây Tạng đó đã huấn luyện nó như thế nào, người chủ nói rằng ông ta nhặt được con Ngao Tây Tạng này trong một cái hố sâu. Khi đó người huấn luyện chó Ngao Tây Tạng đã đào một hố sâu, thả rất nhiều Ngao Tây Tạng xuống dưới, hơn nữa còn không cho chúng nó ăn, muốn nhìn xem chúng tự giết hại lẫn nhau, con cuối cùng trụ lại được chính là vua, con Ngao Tây Tạng giá mười triệu kia là vua của các loài chó.

Trần Hi còn thắc mắc hỏi, đến chó sói mà nó còn cắn chết vậy thì nó có tấn công chủ nhân không? Người đồng nghiệp kia khẳng định là không, người khác cũng đã hỏi chủ nhân của con Ngao Tây Tạng, người chủ bác bỏ một cách rất chắc chắn, con Ngao Tây Tạng đó không bao giờ vào nhà mà chỉ ngủ dưới mái hiên, hằng ngày giúp người chủ chăn dê và giữ nhà. Từ đó về sau, người yêu thích chó như Trần Hi cực kỳ thích loại chó hung hăng mạnh mẽ này. Thật đáng tiếc là con người đã giết con của chó Ngao Tây Tạng mẹ này, nó nhất định muốn cùng con người chiến đấu đến chết mới thôi.

“Bạch Nhĩ, trận pháp này của cậu còn có thể nhốt được nó trong bao lâu nữa?” Dương Vũ Phong nhìn con Ngao Tây Tạng cao bốn mét, vô cùng hung hãn, trong đầu nghĩ cách tiêu diệt nó.

“Còn giữ được thêm một tiếng nữa.”

“Cậu có thể tiếp tục bố trí trận pháp ở vòng ngoài không?” Trần Hi cũng đang suy nghĩ biện pháp khả thi.

“Có thể có thể, nhưng lại không có nguyên liệu.” Bạch Nhĩ bất đắc dĩ.

“Cần nguyên liệu gì?” Hai người Trần Hi đều tò mò.

“Mỗi một trận pháp đều sử dụng linh lực làm nền tảng, cho nên cần phải có linh thạch để bày trận.”

“Hiện tại không có linh thạch sao?”

“Cái tôi sử dụng không phải là linh thạch thật mà là ngọc bích thượng hạng chứa linh lực, chỉ là giá cả của thứ đó giống như cướp giật vậy.” Vẻ mặt Bạch Nhĩ đau khổ.

“Chúng tôi có thể trực tiếp tấn công từ bên ngoài trận pháp này không?”

“Có thể, nhưng tấn công với mức độ yếu thì không có tác dụng mấy, còn tấn công quy mô lớn sẽ phá hủy trận pháp, khiến nó bị hư hại.”

Trần Hi lấy một viên ngọc ánh trăng từ trong không gian ra đưa cho Bạch Nhĩ.

“Cái này có thể sử dụng được không?”

“Có thể, quá có thể đi chứ.” Bạch Nhĩ phấn khích cầm lấy nó nhìn thật kỹ, bởi vì ngọc ánh trăng mà Trần Hi đưa chính là linh ngọc cao cấp.

“Tiền bối quả là tiền bối, đồ vật lấy ra cái nào cũng tốt.”

“Vậy thì làm nhanh đi, chúng tôi cần thời gian để chuẩn bị.”

“Được, vậy tôi đi làm đây.” Bạch Nhĩ vui vẻ đi bố trí trận pháp.

Những quân nhân đi theo cũng tò mò nhìn những vị này, trong ánh mắt có hiếu kỳ, có kính nể, thậm chí còn có ghen tỵ.

Bạch Nhĩ bố trí một trận pháp khác trước khi phá hủy trận pháp trước đó. Dương Vũ Phong và Trần Hi cầm súng trường trên tay đi đến.

Bọn họ định chọn cách tấn công biên độ nhỏ trước để tìm ra nhược điểm của yêu thú, nếu sau này gặp phải yêu thú khác thì có thể so sánh xem điểm yếu của chúng có giống nhau không.

Bọn họ đi đến chỗ gần chó Ngao Tây Tạng, Dương Vũ Phong nhắm ngay giữa hai hàng lông mày của nó rồi bắn một phát. Khi viên đạn bay đến gần con Ngao Tây Tạng đã bị thịt ở lòng bàn tay của nó hất đi. Dương Vũ Phong lại bắn thêm vài phát nữa, lần này kèm theo linh lực hệ hỏa. Trần Hi thấy vậy thì nhắm vào mắt của con Ngao Tây Tạng mà nổ súng.

Ngao Tây Tạng thấy không thể trốn thoát thì quả quyết nằm xuống đất, dùng hai chân ôm đầu. Đạn bắn vào chân trước của Ngao Tây Tạng làm xuất hiện mấy lỗ máu, nhưng với thân hình khổng lồ của nó thì đây chỉ giống như bị mấy mũi kim đâm nhẹ vào mà thôi.

Con Ngao Tây Tạng hoàn toàn không quan tâm đến vết thương trên người, nó cố gắng hết sức để lao ra khỏi cái vòng vây này, quyết tâm giết chết những tên loài người trước mắt đã sát hại đứa con đáng yêu của nó. Thế nhưng dù cho chó Ngao Tây Tạng có vùng vẫy thế nào đi nữa, nó vẫn ở yên tại chỗ. Nó rất tức giận, cực kỳ căm hận.

Thấy chó Ngao Tây Tạng to lớn, lực đạn không đủ mạnh, vì vậy Trần Hi và Dương Vũ Phong cất súng đi, một người ngưng tụ lửa, một người ngưng tụ kiếm băng.

Trần Hi ngưng tụ thành mấy chục thanh kiếm băng treo lơ lửng trên không trung, cậu vung tay một cái, những thanh kiếm băng đồng loạt tấn công về phía chó Ngao Tây Tạng. Đồng thời, kiếm băng này còn được bao bọc bởi cỏ dây leo vàng, loại cỏ này là một loại thực vật sống ký sinh, có sức sống cực kỳ mạnh mẽ. Bề ngoài nó trông như một dây leo màu vàng mỏng, nhưng chỉ cần hái một rễ nhỏ đặt lên thực vật khác, cỏ dây leo vàng sẽ sinh trưởng lớn mạnh, những thực vật có sức sống yếu một chút sẽ khô héo khi bị ký sinh. Loại cỏ dây leo vàng này có thể được tìm thấy ở khắp nơi trên núi phía sau thành phố K, Trần Hi cũng không biết tên khoa học của loại thực vật này là gì, chỉ nhớ khi còn nhỏ, lúc cậu lên núi đều hái một ít cỏ dây leo vàng bện thành nón đội lên đầu, mấy cô nhóc cũng hái vài bông hoa cắm vào giữa. Cậu cũng thường đặt cỏ dây leo vàng lên cây khác để chờ chúng lớn lên. Khi Trần Hi thu thập thực vật vào không gian, cậu cũng hái theo một ít, dù sao cũng có cảm tình với chúng nó mà.

Một số thanh kiếm băng đã bị chó Ngao Tây Tạng đánh rơi, một số thì bị nó cắn nát, cuối cùng chỉ còn một thanh đâm vào lưng nó. Vì vết thương đã bị băng làm cho tê liệt nên con Ngao Tây Tạng không cảm nhận được đau đớn, nhưng hai người trước mặt lại khiến nó cảm thấy nguy hiểm. Chó Ngao Tây Tạng bắt đầu nóng nảy, vùng vẫy dữ dội.

“Các vị có thể nhanh lên một chút được không, tôi đã nhìn thấy ngọc thạch ở mắt trận pháp xuất hiện vết nứt rồi.” Bạch Nhĩ bên cạnh đột nhiên hét lên.

“Đã biết.”

Lúc này cuộc tấn công của Trần Hi đã kết thúc, Dương Vũ Phong ngưng tụ một biển lửa lớn dưới chân Ngao Tây Tạng, ngọn lửa hừng hực đốt cháy bộ lông dài rậm rạp của nó, trong nháy mắt đã đốt lên khắp cơ thể, chó Ngao Tây Tạng đau đớn gầm to. Mùi thịt nướng nồng nặc trong không khí. Trần Hi thấy vậy thì không đành lòng bèn quay đầu đi. Lúc này chó Ngao Tây Tạng đã thoát khỏi trận pháp lao ra ngoài, lăn mấy vòng trên đất để dập tắt ngọn lửa trên cơ thể, trông nó thê thảm đến nỗi không nỡ nhìn. Da thịt toàn thân bị cháy đen, phần da bị rách không ngừng chảy máu.

“Cho nó ra đi thanh thản một chút.” Trần Hi nói rồi điều khiển kiếm phóng đến, tàn nhẫn dí theo chém vào đầu chó Ngao Tây Tạng, Dương Vũ Phong ngay lập tức theo sau, Bạch Nhĩ cũng vội vàng đuổi kịp. Bây giờ chó Ngao Tây Tạng đang liều mạng chiến đấu, đây là lần phản công cuối cùng trước khi sinh mạng nó kết thúc.

Ngao Tây Tạng tránh đòn tấn công của bọn họ, từng bước tiếp cận họ.

“Mọi người rút lui trước đi.” Bạch Nhĩ hét lên với những quân nhân bình thường phía sau.

“Chỉ huy, chúng tôi cũng muốn đóng góp hết sức lực mình.” Những quân nhân này không những không lùi bước mà còn cầm vũ khí tiến lên muốn hỗ trợ.

“Ngu ngốc, các người ở đây chỉ là gánh nặng của chúng tôi thôi.” Dương Vũ Phong lớn tiếng quát mắng, anh cũng đã từng là một quân nhân nên có một loại cảm tình đặc biệt đối với những người lính này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương