“Được rồi Tiểu La, chú ý thái độ của cậu.” Tiến sĩ Lục khiển trách trợ lý La, sau đó khách khí nói với ba Trần: “Xin lỗi, người trẻ tuổi có chút bốc đồng. Nếu không tiện thì hôm khác chúng tôi lại tới thăm.”
“Người trẻ tuổi bốc đồng, nhưng nói năng thiếu suy nghĩ, không có giáo dưỡng thì không tốt. Mời hai vị.” Ba Trần nghĩ đến hai đứa trẻ bị thương còn nằm ở trên giường, tâm trạng cũng không tốt lên được.
“Tiến sĩ, ngài đã dành ra thời gian bận rộn của mình để đến đây, bọn họ còn đối xử với ngài như vậy, mà ngài vẫn…” Sau khi ra khỏi cửa, trợ lý La không phục nói.
“Cậu quá bốc đồng rồi, những người có thể bắt được những con thú khổng lồ kia thì sao có thể là người bình thường được? Nhìn vết thương của mấy con tinh tinh đó, có thể thấy rằng hai người kia là người tu chân.” Tiến sĩ Lục ngắt lời than phiền của trợ lý La, nói ra suy đoán của bản thân. Trợ lý La im lặng, ngoan ngoãn theo tiến sĩ của mình trở về.
Ban đêm, Trần Hi bắt đầu sốt cao, khó chịu rên rỉ. Lý Quân được lệnh ở lại chăm sóc bọn họ, thấy Trần Hi không ổn, chân tay luống cuống cả lên, không biết làm sao.
“Anh, anh gọi thím đến đây xem một chút đi.” Dương Vũ Phong tỉnh lại, nhắc nhở Lý Quân đi gọi Lý Lan, người có chuyên môn hơn. Sau khi Lý Quân rời đi, Dương Vũ Phong lấy thuốc chữa thương hôm nay Trần Hi đưa cho anh ra, đút Trần Hi uống hai viên, rồi anh lại lấy hai cái khăn lông mềm, một chai rượu trắng và một lọ thuốc hạ sốt.
Lúc Lý Quân quay về, không chỉ có Lý Lan đi theo mà tất cả các vị phụ huynh cũng đi cùng.
“Có chuyện gì vậy?” Lý Lan lo lắng hỏi.
“Tiểu Hi bị sốt ạ.”
Lý Lan đặt tay lên trán Trần Hi, cảm thấy trán cậu nóng đến đáng sợ. Bà ấy thầm nghĩ không ổn rồi, ở thời tận thế này vừa thiếu bác sĩ vừa thiếu thuốc, sốt cao là chuyện hết sức nguy hiểm.
“Trần Nhuế, con ra xe RV xem có đá lạnh không?” Lý Lan phân phó. Trần Nhuế lập tức chạy ra ngoài lấy đá lạnh.
“Những thứ này có ích không?” Dương Vũ Phong chỉ vào khăn lông và rượu trắng trên chiếc ghế cạnh đầu giường.
“Anh, anh lấy rượu trắng lau mình cho Tiểu Hi đi.” Lý Lan nhìn một chút rồi bảo ba Trần.
“Để con làm.” Dương Vũ Phong xung phong, chuẩn bị nhận việc từ tay ba Trần.
“Chờ một chút.” Lý Lan ngăn Dương Vũ Phong lại, đặt mu bàn tay lên trán anh.
“Sốt nhẹ, Cao Bằng, Lý Quân các con dẫn Tiểu Phong sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi đi, cho nó uống thuốc hạ sốt rồi trông chừng nó.” Lý Lan quả quyết hạ lệnh. Cao Bằng và Lý Quân lập tức thi hành, chuẩn bị mang người đi.
“Thím ơi, con không sao, để con chăm sóc Tiểu Hi đi.” Dương Vũ Phong không chịu bỏ cuộc.
“Có dượng và mọi người ở đây rồi, nhiều người lớn như vậy, con còn muốn mọi người lo lắng cho con nữa sao?” Dượng cả tức giận lên tiếng, Dương Vũ Phong đành bất đắc dĩ đến phòng bên nghỉ ngơi.
“Dì cả của nó à, phiền hai người trông chừng hai đứa cháu trai một chút.” Mẹ Trần nói với dì cả.
“Người một nhà có gì mà phiền hay không phiền chứ, đó cũng là cháu trai của chúng tôi mà.”
“Chị dâu, chị lấy thuốc kháng sinh mà buổi tối bọn nó uống đến đây đi.”
“Được, được.” Mẹ Trần vội vàng đáp lại, sau đó nhanh chóng đi lấy thuốc.
“Chị cả, anh cả, hai người cứ đi trông hai đứa nhóc đi, ở đây có tụi em rồi.” Lý Lan nói với vợ chồng dì cả.
“Vậy tụi chị đi lên đây, có chuyện gì thì cứ gọi.” Hai người nhìn Trần Hi và Dương Vũ Phong một chốc rồi mới đi lên lầu xem hai bánh bao nhỏ có bị đánh thức hay đá chăn không.
Trần Nhuế lấy đá lạnh đến, Lý Lan làm một cái gối lạnh đơn giản. Mẹ Trần mang nước ấm đến cho Trần Hi uống thuốc, ba Trần thì cởi áo Trần Hi ra một chút, dùng khăn lông mềm thấm rượu trắng lau cổ, ngực và tay chân cho cậu.
Cả nhà bận rộn suốt cả đêm, mãi đến rạng sáng cơn sốt của Trần Hi mới hạ bớt, giao cho Trần Nhuế trông chừng, sau đó các phụ huynh mới đi nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, lúc người nhà họ Trần vẫn còn đang hẹn hò với Chu Công thì có người ghé thăm. Tiếng gõ cửa vang lên, Trần Nhuế, người không ngủ mà vẫn đang chăm sóc bệnh nhân đi ra mở cửa.
“Cậu tìm ai?” Trần Nhuế nhìn người trước mặt trông có chút quen mắt hỏi.
“Chào cậu, tôi là Bạch Nhĩ, đệ tử của phái Vân Ảnh, tôi đến bái kiến tiền bối.” Người đến là người tu chân đã giết chó Chow Chow.
“Cậu tìm nhầm nhà rồi, ở đây không có tiền bối gì hết.”
“Người mà tôi nói là hai vị đi bắt tinh tinh hôm qua.” Bạch Nhĩ vội vàng giải thích.
“Bọn họ đang dưỡng thương rồi, không tiện tiếp khách.” Trần Nhuế nói xong thì chuẩn bị đóng cửa lại.
“Có lẽ tôi có thể giúp được.” Bạch Nhĩ thấy vậy thì nhanh chóng nói.
“Vậy được rồi.” Trần Nhuế do dự một chút rồi mời Bạch Nhĩ vào nhà, bảo cậu ta đợi ở phòng khách, còn mình thì vào phòng ngủ của Dương Vũ Phong. Lúc này Dương Vũ Phong cũng đã dậy, thay quần áo rồi đến phòng khách.
“Vãn bối Bạch Nhĩ, đệ tử của Vân Ảnh môn xin ra mắt tiền bối.” Bạch Nhĩ thấy Dương Vũ Phong bèn đứng lên hành lễ.
“Mời ngồi.” Hai người ngồi xuống ghế sô pha, Trần Nhuế cũng ngồi xuống một bên nhìn chằm chằm bọn họ.
“Cậu là người tu chân đến từ thành phố B sao?”
“Đúng vậy, xin hỏi tiền bối là người kế tục sư môn nào?”
“Sư môn có quy định không được phép tiết lộ. Chỉ có một mình cậu từ thành phố B đến đây sao?”
“Không phải, còn có một sư chất đi cùng nữa, hôm nay nó đến viện nghiên cứu hỗ trợ nên không đến.”
“Sao cậu biết chúng tôi là người tu chân?”
“Cảnh giới của tiền bối cao hơn vãn bối nhiều, vốn dĩ vãn bối không biết, nhưng hôm qua tiền bối đi bắt yêu thú sử dụng linh lực nên vãn bối mới biết được.”
“Đó không phải động vật biến dị sao? Sao lại biến thành yêu thú rồi?”
“Tiền bối không biết sao? Sau khi tai họa lớn của thiên địa bắt đầu, động vật bị nhiễm vi-rút và xảy ra biến dị, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, sau khi linh lực trong thiên địa đột nhiên tăng lên, một số loài động vật biến dị dần dần biến thành yêu thú và linh thú của thời kỳ thượng cổ. Tinh tinh mà các anh bắt hôm qua là yêu thú vô cùng mạnh.”
“Loại yêu thú như vậy có nhiều hay không?” Dương Vũ Phong xấu hổ, lúc đó đến tận cuối cùng anh và Trần Hi vẫn không tổn thương nổi bọn chúng. Cả hai vẫn còn đang bối rối, tại sao những con tinh tinh kia lại lợi hại như vậy, bom lựu đạn không có tác dụng, sét đánh diện rộng chỉ làm tứ chi co giật, hóa ra bọn chúng đã thành yêu rồi, còn là năm con đầu tiên.
“Cực kì ít, giống như tình huống ở căn cứ tỉnh Y vậy, theo tôi biết thì cả nước chỉ có một nơi này thôi.”
“Không phải các cậu được phái tới để bảo vệ căn cứ sao? Tại sao không đi thu phục yêu thú?”