Mang Theo Nông Trại QQ Đi Tu Tiên Ở Mạt Thế

Chương 6: Thanh Âm Đã Lâu Không Nghe (1)

Trước Sau

break

Trần Hi không biết bản thân từ công ty trở lại nhà trọ như thế nào, ngày hôm sau cậu thu dọn hành lý bước lên xe để trở về nhà. Ba của Trần Hi được chẩn đoán là có khối u ở não, lá lách có máu tụ cần làm phẫu thuật. Nhà họ Trần chỉ có mỗi cậu là con trai, trong nhà có rất nhiều chuyện chờ cậu làm, cả nhà cần cậu trở về chống đỡ.

Sau khi về nhà, Trần Hi lập tức bắt đầu trở nên bận rộn chuyện giải phẫu của ba. Trước tiên, ba Trần cần làm phẫu thuật cắt bỏ lá lách, sau khi nghỉ ngơi một thời gian lại tiếp tục giải phẫu khối u trên não. May mắn là cuộc phẫu thuật của ba Trần rất thành công khiến Trần Hi thở phào nhẹ nhõm.

Trận bệnh này của ba Trần đã tiêu tốn toàn bộ tiền tiết kiệm vốn không có bao nhiêu của nhà họ Trần, không chỉ vậy còn mượn họ hàng không ít tiền. Sau khi ba Trần bình an xuất viện, Trần Hi đã dùng căn nhà để đổi lấy một khoản tiền trả sạch các khoản nợ với họ hàng, phần thừa còn lại thì bắt đầu kinh doanh dược phẩm.

Từ sau khi chia tay với Dương Vũ Phong, cậu đã không còn bất kỳ liên lạc nào với anh nữa, chẳng qua là thỉnh thoảng sẽ từ miệng của Cao Bằng mà biết được một vài chuyện. Cao Bằng là đệ tử của họ lúc còn cùng nhau chơi trò chơi trực tuyến, khi đó hắn chỉ là thằng nhóc học lớp mười, cả ngày lắc lư theo sau bọn họ gọi sư phụ. Vì vậy, Cao Bằng cũng biết chuyện giữa anh và cậu.

Hai người chia tay được hai năm, đột nhiên có một ngày Cao Bằng nói cho cậu biết Dương Vũ Phong kết hôn rồi. Ngày hôm đó, Trần Hi đi uống rượu cùng bạn bè, uống đến nửa đêm thì dạ dày xuất huyết phải nhập viện cấp cứu. Một năm tiếp theo, Cao Bằng lại nói với cậu rằng Dương Vũ Phong có một đứa con, là một đứa bé trai rất đáng yêu. Lúc đó Trần Hi đang lái xe, sau khi nghe tin thì ngẩn ngơ chốc lát rồi lại lần nữa đi gặp chị y tá xinh đẹp trong bệnh viện vì bị tai nạn giao thông.

Trần Hi thật sự không biết nên cảm ơn Cao Bằng vì đã nói với cậu rằng Dương Vũ Phong hiện đang sống rất tốt. Hay là nên đánh hắn một trận thật mạnh vì đã xé rách vết thương của cậu hết lần này đến lần khác.

Lúc Trần Hi xuất viện, Cao Bằng đã nói với cậu: “Anh Trần, tìm một người yêu anh rồi kết hôn đi, đừng hành hạ bản thân nữa.” ‘Giống như anh, một người đàn ông không hiểu vui vẻ…” Tiếng chuông điện thoại kéo suy nghĩ của Trần Hi trở về hiện thực, cậu nhìn thấy gọi đến là một số điện thoại xa lạ, hơi nghi ngờ mà chấp nhận cuộc gọi.

“Xin chào!”

“Tiểu Hi, em có khỏe không?” Một thanh âm quen thuộc truyền ra từ trong ống nghe, bàn tay cầm điện thoại của Trần Hi có chút run rẩy.

“Em vẫn ổn.”

“Em đang ở bệnh viện nào?” Dương Vũ Phong ở đầu dây bên kia sau khi nghe được giọng nói mà anh ngày nhớ đêm mong thì tâm trạng cũng từ từ thả lỏng. Thế nhưng trong giọng điệu lại lộ ra một chút nóng ruột.

“Em không sao cả, đã xuất viện, chỉ là người nhà hoảng sợ quá thôi.” Trần Hi ngoài miệng bình tĩnh giải thích nhưng trong lòng lại không ngừng lặp đi lặp lại câu nói: “Anh ấy gọi cho mình, anh ấy gọi điện thoại cho mình.”

“Tiểu Hi, chăm sóc tốt cho bản thân có được không?” Dương Vũ Phong dịu dàng dặn dò nhưng trong đầu lại kích động nghĩ: “Tiểu Hi, em chờ anh, một thời gian nữa anh sẽ đến tìm em, sẽ rất nhanh thôi. Tiểu Hi, em nhất định phải chờ anh, đừng làm chuyện gì dại dột nhé.”

Thanh âm dịu dàng của Dương Vũ Phong càng làm cho trái tim Trần Hi đau nhói từng cơn, cậu nhớ đến Dương Vũ Phong hiện giờ đã không còn là của cậu nữa. Dương Vũ Phong đã là chồng và là cha của người khác. Trần Hi cố sức đè nén ưu tư của bản thân, cố gắng để tông giọng của cậu thật vững vàng như không có chuyện gì.

“Được, cảm ơn! Em còn có việc nên cúp máy trước.”

Sau khi cúp điện thoại, Trần Hi tự nói với lòng: “Quên đi thôi, thế giới sẽ không vì ai mà dừng hoạt động. Bốn năm qua không có anh ấy, không phải bản thân vẫn sống rất tốt đó sao? Không thể vì không có được một người mà không sống nổi.” Trần Hi liên tục thuyết phục bản thân, bình tĩnh lại cảm xúc.

Trần Hi đợi tâm tình hồi phục thì giúp Tiểu Vương liên hệ hỏi thăm chuyện thuốc chữa bệnh. Sau khi sắp xếp xong mọi chuyện, cậu gửi tin nhắn nói cho Tiểu Vương biết để cậu ta chuẩn bị tiền, hai ngày nữa sẽ nhận được hàng.

“Bé Hi, con tỉnh chưa? Dậy ăn cơm.” Mẹ Trần ở bên ngoài cửa phòng của Trần Hi hỏi thăm.

“Rồi ạ.”

Lúc ăn cơm, Trần Hi nhớ tới đống vật phẩm trong không gian nếu không dùng sẽ rất đáng tiếc, hơn nữa những nguyên liệu đó tuyệt đối là hàng tươi tốt không bị ảnh hưởng bởi thuốc hay ô nhiễm môi trường. Không giống như thức ăn bên ngoài, mỗi lần ăn đều có thể nuốt vào cả bảng tuần hoàn hóa học đủ các loại hóa chất.

“Ba mẹ, sau này con sẽ đi mua nguyên liệu nấu ăn cho nhà chúng ta, cả trái cây cũng vậy, hai người không cần mua nữa.”

“Trần Hi, con lạ quá, có phải là buổi sáng đã thức quá sớm hay không?” Vẻ mặt của ba Trần tràn đầy kinh ngạc nhìn Trần Hi. Ngay cả mẹ Trần cũng dừng lại động tác ăn cơm.

Khuôn mặt Trần Hi hơi ửng đỏ, mỗi sáng không cần ra ngoài sớm thì cậu đều thích nằm lì trên giường, cho dù tỉnh dậy thì cũng chỉ lăn lộn trên giường nửa ngày mới chịu rời khỏi. Thức ăn của nhà họ đều là ba Trần dậy sớm ra chợ mua.

“Bây giờ, thực phẩm hữu cơ không phải rất phổ biến sao? Con có một người bạn chuyên buôn bán thực phẩm hữu cơ, con thấy đồ của cậu ấy bán rất chất lượng nên đã bảo sau này thường xuyên đưa đến nhà chúng ta, như thế thì cũng không cần phải dậy sớm.”

“Thì ra là như vậy.” Ba Trần như bừng tỉnh, hiểu ra.

“Đúng rồi mẹ, con thấy trong tủ lạnh còn một ít dưa leo hay là nên ném đi. Con nghe một người bạn ở nông thôn nói, những thức ăn đó đều được phun thuốc tăng trưởng, qua hai ngày sẽ đủ lớn để đem ra bán làm cho con không dám ăn dưa leo và cà chua suốt mấy ngày nay.”

“Thật là ác mà, thời buổi này ăn cái gì cũng đều không an toàn.” Mẹ Trần nghe vậy tức giận nói.

Buổi tối, Trần Hi tiến vào không gian, cầm lấy một quả nhân sâm em bé. Mặc dù đây không phải loại quả phổ biến trên Trái Đất nhưng cũng không thần kỳ như trong truyện Tây Du Ký nào là: “Ba ngàn năm nở hoa, ba ngàn năm kết quả, một ngàn năm mới chín, mười ngàn năm mới có thể ăn. Qua hàng vạn năm chỉ có ba mươi quả, người có duyên ngửi một lần có thể sống đến ba trăm sáu mươi tuổi, ăn một quả thì có thể sống từ bốn đến bảy chục ngàn năm.” Thế nhưng, hình dáng của loại quả này vô cùng giống với những miêu tả trong truyện Tây Du Ký, bề ngoài có đủ tay chân và gương mặt tương tựa như một đứa trẻ. Nhân sâm em bé này là thuốc tốt trời cho, sau khi dùng có thể bỏ đi phàm tủy đổi thành tiên cốt, đồng thời cũng là nguyên liệu dùng để điều chế ra đan dược cao cấp. Bây giờ, Trần Hi có hơn chín trăm cái, tuy rằng số lượng rất nhiều nhưng cậu không thể trồng ra loại quả này, dùng một cái chính là mất đi một cái.

Trần Hi nhớ lại công pháp trong sư môn của Thanh, nơi nó được gọi là Ẩn môn, là một môn phái lánh đời. Tác phong làm việc của Ẩn môn rất khiêm tốn giống như cái tên. Đệ tử của Ẩn không nhiều lắm, công pháp cũng không gọi là lợi hại nhất trong giới tu tiên nhưng cũng không phải hạng tầm thường. Công pháp mà đệ tử Ẩn môn tu luyện tên là ‘Ẩn Thần Quyết’ bao gồm kiếm thuật, luyện đan dược, luyện pháp khí và pháp thuật ngũ hành. Sau giai đoạn trúc cơ có thể dựa vào thuộc tính ngũ hành mà lựa chọn loại hình tu luyện thích hợp với bản thân, có thể tu luyện tất cả nhưng ăn nhiều sẽ nuốt không trôi, dễ dàng tẩu hỏa nhập ma hoặc tu vi không thể đột phá.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương