Nhóm Cao Bằng thấy xe của nhà họ Trần dừng lại, không rõ đã xảy ra chuyện gì, lái xe tiến lên ngang hàng với bọn họ. Đến phía trước, cả đám người trông thấy lũ gián trước mặt, Yo Yo hét lên một tiếng, cô ấy sợ nhất là gián.
“Cảnh tượng hoành tráng thật.” Cao Bằng hơi ngẩn người cảm thán, sắc mặt Trường Thanh và Lão Lang đều trắng bệch.
“Ôi, ghê quá.” Lý Lan nôn khan, vọt vào phòng vệ sinh nôn đến mức đầu óc rối tinh rối mù.
“Làm sao đây?” Mẹ Trần nhíu mày.
“Bọn chúng không có ý định tấn công chúng ta, chúng ta đổi đường thôi.” Dương Vũ Phong thấy đám gián không để ý đến bọn họ mà chỉ tự di chuyển, cân nhắc lánh đi.
“Vậy đổi mau đi.” Dì cả thúc giục, bà ấy cũng cảm thấy không chịu nổi.
“Ấy, chắc là không cần đâu, mọi người mau nhìn thử đi.” Trần Nhuế rất kinh ngạc.
Mọi người đều nhìn theo, chỉ thấy hàng gián gần như đã kết thúc, chỉ còn lác đác vài con gián nhỏ ở phía sau. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có chút nghi ngờ, như này là sao vậy? Những con gián đó làm gì thế? Đi ngang qua, chuyển nhà hả? Không ai hiểu được, may là côn trùng không biến dị, thế nhưng hành động của chúng lại có chút kỳ lạ.
Sau khi đội quân gián đi qua, mọi người lại tiếp tục đến tỉnh thành, hiện giờ đã chạng vạng tối, chắc chắn không thể đến nơi trong hôm nay, bọn họ muốn tìm một chỗ tương đối gần tỉnh thành để nghỉ ngơi.
Lần này bọn họ rất thuận lợi đến một khách sạn ven đường gần tỉnh thành nhất, chuẩn bị nghỉ ngơi ở đây một đêm. Khách sạn nhỏ có tổng cộng ba tầng, có khoảng hơn hai mươi phòng. Tầng thứ nhất của khách sạn có một nửa là nhà hàng, phía sau có một sân nhỏ chuyên dùng để đỗ xe. Đoàn người dừng xe ở sân sau, xuống xe rồi đóng kỹ cửa sân, bắt đầu điều tra tình hình. Dì cả, mẹ Trần và Lý Lan mang theo hai đứa nhỏ đứng ở trên xe, đợi mọi người xác định trong sân an toàn rồi mới xuống. Ba người ba Trần, dượng cả và Trần Dũng ở lại trong sân, bảo vệ phụ nữ và trẻ em. Những người khác thì tách ra, kiểm tra xung quanh khách sạn, loại bỏ nguy hiểm và tìm nơi nghỉ ngơi qua đêm.
Khách sạn có một cửa vào và lối thoát hiểm, Dương Vũ Phong dẫn Lý Quân đi cửa vào, Trần Hi dẫn Trần Nhuế đi lối thoát hiểm, nhóm Cao Bằng và Lão Lang kiểm tra lầu một, cũng phong tỏa tất cả lối ra vào ở tầng một. Trần Hi lo bọn họ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lấy súng từ trong túi ra đưa cho Cao Bằng, hắn lập tức hớn hở nhận lấy.
Mọi người bắt đầu chia nhau hành động, lúc này Chíp Bông chạy tới đi theo sau Trần Hi, giống như trước đây Trần Hi dẫn nó đi dạo vậy.
“Nhuế Nhuế, nâng cao cảnh giác, đừng buông lỏng.” Đi vào lối thoát hiểm, Trần Hi lo lắng dặn dò em họ ham chơi nhà cậu.
“Anh à, em biết rồi mà.”
Trong lối đi có chút tối tăm, hai người từ từ đi về phía trước. Một tiếng loảng xoảng vang lên trong lối thoát hiểm, chói tai lạ thường.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Hi cảnh giác xoay người lại hỏi.
“À, xin lỗi anh, hình như em đá trúng thứ gì đó.” Trần Nhuế ngượng ngùng cười cười. Trần Hi không nói gì, lại tiếp tục đi lên lầu.
“Loảng xoảng.” Một tiếng động lại vang lên.
“Lần này không phải em đâu.” Không đợi Trần Hi hỏi, Trần Nhuế vội vàng giải thích.
“Gâu… Gâu…” Chíp Bông sủa inh ỏi về phía lầu trên.
Trần Hi ngẩng đầu lên, toát mồ hôi lạnh, gương mặt trắng bệch của một đứa trẻ lộ ra ở góc cầu thang tối tăm trên lầu hai, cậu bé trông rất giống đang bị nguyền rủa. Đứa trẻ cũng phát hiện ra bọn họ, tay chân chạm đất, dùng một kiểu tư thế quỷ dị lao nhanh về phía bọn họ, miệng nó há to, lộ ra hàm răng sắc bén, khóe miệng thỉnh thoảng có nước dãi chảy xuống. Đợi nó đến gần, Trần Hi mới thấy rõ đây là một nhóc xác sống bị chặt đứt tay chân. Trên người nó còn có dấu vết bị trói rõ ràng.
“Cẩn thận, thứ này không đơn giản đâu.” Trần Hi đá văng đứa trẻ xác sống đang nhào tới, để Trần Nhuế lui lại.
Đứa trẻ xác sống cũng thật sự không đơn giản, tay chân bị đứt không hề ảnh hưởng đến hành động của nó, thấy Trần Hi không dễ đối phó, nó bèn chuyển mục tiêu sang Trần Nhuế. Đứa trẻ xác sống nhảy lên trên tay vịn cầu thang để mượn lực, tránh khỏi Trần Hi, nhào về phía Trần Nhuế. Tốc độ của nó rất nhanh, Trần Hi nhất thời không kịp phản ứng, nó sắp cắn vào cổ Trần Nhuế, cậu ta không theo kịp tốc độ của nó, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
“Ấu…” Chíp Bông rống to lên, bay nhào tới, chặn lại đòn tấn công của đứa trẻ xác sống trên không trung. Không mượn được lực trên không trung, đứa trẻ xác sống rơi cái bịch trên mặt đất, bị Chíp Bông đè dưới chân. Tính mạng Trần Nhuế bị uy hiếp, cậu ta phát huy tiềm năng, vung đao chém đầu đứa trẻ xác sống.
Sau khi đứa trẻ xác sống chết, chân của Trần Nhuế vẫn còn hơi run rẩy, đây là lần đầu tiên cậu ta gần cái chết như vậy, cậu ta ngồi trên cầu thang ôm Chíp Bông.
“Người anh em, buổi tối chắc chắn tao phải để mẹ tao cho mày ăn thêm cơm mới được.” Bây giờ vị trí của Chíp Bông trong lòng cậu ta không ngừng tăng lên.
Thấy cậu ta bị dọa, trong lòng Trần Hi cũng không dễ chịu, nếu không có Chíp Bông, đứa em trai mà cậu yêu thương từ nhỏ đã không còn. Trong lòng Trần Hi tự trách, cậu đánh giá bản thân quá cao, cũng đánh giá xác sống quá thấp rồi.
Không lâu sau, Trần Nhuế buông Chíp Bông ra, chạy đến bên cạnh đầu của đứa trẻ xác sống và cắt đầu nó ra, cậu ta không ngại bẩn, dùng đao đẩy đẩy.
“Sao có thể? Sao không có vậy? Xác sống lợi hại như vậy, chắc chắn phải có chứ nhỉ?” Cậu ta vừa đẩy vừa lẩm bẩm. Cậu ta và Trần Hi đã làm một chuyện giống nhau, tìm tinh thể trong đầu xác sống. Nhưng sau khi cậu ta không tìm được thì lại mổ ngực xác sống ra, tiếp tục đẩy đẩy trong trái tim.
“Em làm gì vậy?” Trần Hi có chút khó hiểu.
“Trong đầu không có tinh thể, em xem chỗ trái tim có hay không?”
Lại bới một hồi, không phát hiện cái gì ngoại trừ thịt thối, Trần Nhuế thất vọng đứng dậy, chuẩn bị tiếp tục điều tra với Trần Hi.
“Tiểu Hi, các em không sao chứ?” Dương Vũ Phong dẫn theo Lý Quân đi tới, bọn họ đã điều tra tầng hai xong, không phát hiện tung tích của xác sống, nghe thấy bên này có tiếng động nên lập tức đến xem thử.
“Bây giờ không sao rồi, bọn em phát hiện một con xác sống có tốc độ cực nhanh, còn lợi hại hơn so với xác sống ở thành phố K, may mà có Chíp Bông ở đây.”
“Không sao thì tốt rồi, đi thôi, lên tầng ba xem thử, tầng hai không có gì nguy hiểm cả.” Dương Vũ Phong dẫn đầu đến tầng ba, những người khác đi theo sau lưng anh. Bọn họ kiểm tra một lần, thấy không có nguy hiểm gì, bèn chọn hai dãy phòng khá sạch sẽ ở tầng ba để làm nơi nghỉ ngơi qua đêm. Mỗi dãy phòng có hai căn phòng và một phòng khách, đủ cho họ sử dụng.
Lúc nhóm Trần Hi xuống lầu, nhóm Lão Lang và Cao Bằng đã trở lại bên cạnh xe, nhóm ba Trần đã dọn sẵn một cái bàn đơn giản còn nhóm mẹ Trần thì dọn bữa tối lên bàn. Bữa tối rất đơn giản, Lý Lan xào khoai tây sợi, thịt bò ngâm ớt, cải trắng xào chay và một nồi canh sườn. Dương Vũ Phong có một món ăn thêm, chính là món canh gà mà dì cả không ngừng nấu cho anh, nguyên liệu đều do Trần Hi cung cấp.
“Dì cả, con đã khỏe rồi, đừng lãng phí nguyên liệu nấu thuốc cho con nữa.” Dương Vũ Phong bất đắc dĩ nhận lấy món canh, uống hết một hơi giống như uống thuốc Đông y.
“Tiểu Hi, Tiểu Phong còn cần uống thuốc nữa không?” Dì cả không nghe Dương Vũ Phong, quay đầu hỏi Trần Hi đang cười trong lòng. Dương Vũ Phong lập tức dùng ánh mắt tủi thân nhìn người yêu của mình, hy vọng bữa sau không cần uống thuốc Đông y quái quỷ này nữa.
“Không cần đâu dì cả, cũng không đủ nguyên liệu nữa.”
Trong bữa tiệc, Trần Hi thưởng cho Chíp Bông một cây xúc xích cỡ lớn, cậu kể lại tình huống gặp phải đứa trẻ xác sống, tất cả mọi người đều cảm thấy con đường phía trước càng ngày càng khó khăn. Buổi tối, cả nhà họ Trần ở một phòng, Trần Dũng và nhóm Lão Lang ở một phòng. Để đảm bảo an toàn, người lớn, phụ nữ và trẻ em ở chung phòng, những người khác thì nằm dưới đất trong phòng khách. Vì trong khách sạn không có điện nên mọi người nghỉ ngơi sớm.
Sáng sớm hôm sau, mọi người ăn sáng qua loa xong lại tiếp tục lên đường. Lần này bọn họ đến tỉnh thành rất thuận lợi. Nhìn tòa thành thị đổ nát này, rất khó tưởng tượng nó đã từng rực rỡ như thế nào. Bọn họ đột nhiên cảm thấy rất mông lung, bọn họ chẳng biết căn cứ người sống ở đâu?