Mang Theo Nông Trại QQ Đi Tu Tiên Ở Mạt Thế

Chương 40: Thế Giới Thật Thần Kỳ (2)

Trước Sau

break

Thôn Thông Linh có tổng cộng hai trăm chín mươi hộ gia đình cư trú, tổng dân số hơn tám trăm người. Tuy xung quanh thôn Thông Linh được bao quanh bởi núi cao và cây cối rậm rạp nhưng cách thôn hơi xa một chút lại là mảnh ruộng đất trơ trụi, vài cây hồng và cây đào mọc thưa thớt bên bờ. Nguyên nhân là hai năm nay, dân số trong thôn đang dần tăng lên, chi phí cũng tăng theo, không ít người liều mạng khai hoang trồng trọt nên rừng rậm gần như là bị phá hủy hết.

Đến cổng thôn, đội trưởng Chu Bưu bảo mọi người dừng xe lại. Trong thôn không có một con xác sống nào, bầu không khí toàn thôn rất yên tĩnh. Gần đây đội ngũ của bọn họ đã đi qua vài thôn trang nhỏ, mỗi thôn ít nhiều gì đều có xác sống nhưng nhìn tình hình của nơi này như thế thì quá kỳ lạ.

“Đội trưởng, nơi này có gì đó không đúng lắm, chúng ta có nên đi vào không?” Một đội viên hơn hai mươi tuổi hỏi.

“Đi thì phải đi rồi, dù ra sao cũng phải hiểu rõ tình hình.”

“Nhưng mà.. Đội trưởng, tình huống này quá kỳ quái.” Vài tên đội viên không tán thành việc đi vào thôn.

“Đội trưởng, có người trên nóc nhà bên kia.” Dương Vũ Phong vẫn luôn im lặng quan sát tình hình xung quanh. Bỗng nhiên, anh nhìn thấy có một người đang đứng trên nóc nhà của một hộ gia đình bên cổng thôn, giống như đang vẫy tay với bọn họ.

Những người khác nhìn sang bên kia, thấy thật sự có người vẫn luôn vẫy tay với bọn họ, ý đồ muốn bọn họ đi qua.

Đội trưởng Chu hơi trầm tư, cuối cùng quyết định dẫn theo Dương Vũ Phong và hai gã cảnh sát nhân dân hơn ba mươi tuổi tương đối có kinh nghiệm đi qua xem. Chỉ để lại mấy người khá trẻ tuổi khác đứng tại chỗ đợi lệnh, nếu có biến cố gì thì nhanh chóng liên lạc bằng bộ đàm.

Bọn họ đến cửa nhà kia, người đàn ông trung niên vừa chào hỏi bọn họ trên lầu đang cẩn thận mở một khe cửa vừa đủ cho một người đi vào.

Ngồi trong căn phòng tối tăm của người đàn ông, cả nhóm quan sát xung quanh. Giữa nhà chính có một lò sưởi, xung quanh lò sưởi đặt một ít gia vị và một cái nồi, bên trong còn có chút nước mì. Trong nhà chính có một căn phòng phía sau cửa, thỉnh thoảng có một cái đầu nhỏ thò ra tò mò nhìn vũ trang đầy đủ của bọn họ. Sau đó có vẻ cô gái đã nhanh chóng bị mẹ kéo vào.

“Thưa bác, chúng tôi là cảnh sát trong thành phố. Bây giờ khu an toàn của thành phố đã được xây xong nên chúng tôi đến đây để đón mọi người tới đó.” Dù người đàn ông trung niên kia để bọn họ vào phòng nhưng vẫn có chút đề phòng bọn họ. Đội trưởng Chu thấy thế thì giải thích.

Người đàn ông nhìn quần áo của bọn họ, cộng thêm chiếc xe cảnh sát trong số những chiếc xe mà mấy người này lái. Ông ta cảm thấy có thể tin lời của bọn họ nên chậm rãi mở miệng.

“Chỉ dựa vào mấy người các cậu e là không cứu được chúng tôi đâu.”

“Tại sao? Bác, bác có thể kể chi tiết cho chúng tôi được không?” Tất cả mọi người đều rất kinh ngạc với lời của người đàn ông trung niên, đội trưởng Chu hỏi ra nghi vấn của mọi người.

“Vài ngày trước, người bị bệnh và chết trong thôn đã biến thành quái vật, mấy người đàn ông trong thôn phối hợp giết những quái vật di chuyển chậm chạp kia. Có mấy người bị thương cũng biến thành quái vật, vì thế mọi người càng cẩn thận tiêu diệt những quái vật kia hơn. Cuối cùng, toàn bộ quái vật trong thôn đều bị xử lý, người trong thôn đều nghĩ đã an toàn. Ai ngờ lại có thứ đáng sợ hơn ở phía sau, một con chồn to như chó sói đến thôn, nó ăn hết gia cầm của các nhà, trưởng thôn muốn tập hợp mọi người lại để giết nó nhưng lại sợ con chồn này đã thành tinh, giết nó thì sẽ gặp báo ứng nên vẫn chậm chạp chưa hành động. Nào ngờ con chồn kia càng ngày càng to, bây giờ cũng to cỡ con trâu rồi. Nếu muốn giết được nó, không thể chỉ dựa vào người sống trong thôn, bởi vì sau khi nó ăn hết động vật trong thôn thì bây giờ nó đã bắt đầu ăn thịt người rồi. Hiện tại, mọi người ở đây đều không dám ra ngoài vì sợ bị chồn ăn thịt.” Người đàn ông trung niên kể xong thì trầm mặc.

Dường như muốn ứng nghiệm lời nói của người đàn ông trung niên mà một loạt tiếng súng truyền vào từ bên ngoài. Tiếng kêu cứu dồn dập vang lên từ bộ đàm: “Đội trưởng, có quái vật, a… Á…”

Mấy người đang ngồi trong nhà nghe xong lập tức đứng dậy đi ra ngoài. Đợi cả nhóm chạy ra đến nơi thì chỉ thấy một con chồn nâu lớn hơn cả con trâu đang đứng chặn trước xe của bọn họ, nó dùng móng vuốt sắc bén dò xét bên trong.

Bọn họ nhanh chóng rút súng ra nhắm vào con chồn.

“Bằng… Bằng…” Chỉ nghe âm thanh viên đạn xuyên qua da thịt vang lên, trên người con chồn dần dần bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ. Con chồn nhìn thấy thức ăn của nó lại dám làm hại nó thì vô cùng tức giận.

Nó từ bỏ tấn công người trong xe rồi xoay người nhào về phía nhóm của Dương Vũ Phong. Dương Vũ Phong nâng súng lục lên, nhắm vào mắt của con chồn rồi nổ súng, con chồn nhanh chóng né tránh, chân sau dùng sức đánh về phía Chu Bưu, anh ấy lộn nhào để tránh nguy hiểm.

Lúc nó tấn công đội trưởng Chu, Dương Vũ Phong đã bắn mấy phát vào đầu nó, có hai phát là con chồn không né được nên cứ thế mà trúng đạn nhưng nó không ngã xuống mà càng điên cuồng hơn.

Từ tuyến mồ hôi của cơ thể, con chồn phóng ra chất có mùi hôi không thể chịu được. Mấy người vừa nãy chiếm thế thượng phong lập tức choáng váng đầu óc, buồn ói nôn mửa, không lâu sau, hai gã đội viên đi theo đã rơi vào hôn mê. Đội trưởng Chu cũng lảo đảo sắp ngã, muốn nôn ra ngoài. Dương Vũ Phong không đề phòng nên cũng đã hít vào một chút, không lâu sau, anh đã bắt đầu cảm thấy hoa mắt chóng mặt.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương