Tôn Nghị vừa ngồi xuống đã lo lắng lên tiếng trước: “Hôm nay, các trưởng lão của Thiên Linh Môn và sư phụ của Quảng Uy đã đến căn cứ, còn mang theo người của quân đội. Sau khi đến, họ đã trình lệnh của quân đội, yêu cầu quân đội trong căn cứ phối hợp với Thiên Linh Môn để đối phó với mọi người. Sĩ quan Tôn bảo cháu lén đến báo cho cả nhà chuẩn bị trước."
Người nhà họ Trần rất tức giận, quả nhiên người của Thiên Linh Môn có chút thủ đoạn, nhưng muốn đối phó với họ cũng không dễ dàng. Có vẻ như nếu không có trận bão xác sống này, họ cũng không thể ở lại căn cứ thêm được nữa.
“Tôn Nghị, cháu chưa nhận được tin mà Bạch Nhĩ truyền đi đúng không?” Ba Trần không tỏ rõ ý kiến về chuyện này.
“Tin gì cơ?” Tôn Nghị thấy bầu không khí ở nhà họ Trần hôm nay rất lạ, cậu ấy tự hỏi liệu có chuyện gì khác xảy ra không.
“Cháu nên mau chóng về doanh trại đi, chuyện của Thiên Linh Môn cháu không cần lo lắng, bọn chú có thể ứng phó được. Chỉ là lần này có lẽ phải chia tay cháu rồi.” Ba Trần hiểu rằng dưới áp lực từ cấp trên, dù nhà họ Tôn muốn bảo vệ họ cũng rất khó.
“Cháu xin lỗi, chú Trần, mọi người hãy bảo trọng nhé.” Tôn Nghị biết nếu nhà họ Trần tiếp tục ở lại căn cứ, tình cảnh sẽ rất khó khăn. Cậu ấy nhìn Trần Hi một cách sâu sắc rồi kiên quyết quay người rời đi.
“Có vẻ chúng ta phải tự mình chuyển đi thôi.” Dương Vũ Phong trầm giọng nói, tình hình hiện tại không khả quan chút nào.
“Nhưng chúng ta đi đâu đây?” Cao Bằng bối rối hỏi.
“Đúng vậy, đi đến đâu cũng không yên ổn. Hơn nữa, trong tình hình này, không phù hợp để mang theo người của trung tâm.” Trần Dũng nói một cách không chắc chắn, Thiên Linh Môn không phải là mối lo lớn nhất.
“Hay là chúng ta tự lập môn phái, xây dựng căn cứ nhỏ của riêng mình?” Dương Vũ Phong trầm tư một lúc rồi chậm rãi lên tiếng. Ý tưởng này đã có từ lâu, có điều anh vẫn chưa suy xét kỹ càng.
“Tôi thấy ý kiến này khả thi. Hiện tại, các tu chân giả ở các căn cứ đều có môn phái, nhà chúng ta là trường hợp đặc biệt, đi đâu cũng sẽ bị bài xích.” Mẹ Trần tán thành.
“Tôi cũng đồng ý. Nhưng chúng ta sẽ xây căn cứ ở đâu? Người của trung tâm có đi cùng chúng ta không?” Dì cả cảm thấy áy náy, bời vì bà ấy đặc biệt quan tâm đến những đứa trẻ đáng yêu hàng ngày đều gọi bà ấy là bà nội bằng giọng ngọt ngào.
“Dẫn họ theo đi, nếu đã muốn thành lập môn phái thì phải chiêu mộ đệ tử và thêm nhân viên khác nữa.” Lý Lan rất đồng tình, hiện tại bà ấy cũng đã có tình cảm với bọn trẻ kia.
“Nếu muốn đưa người trong trung tâm đi thì cần phải bàn bạc với Bạch Nhĩ trước, dù sao đây cũng là tâm huyết của cậu ấy, những đứa trẻ đó vẫn là đệ tử danh nghĩa của cậu ấy.” Dương Vũ Phong thấy mọi người đều đồng ý với ý kiến của mình, việc còn lại dễ dàng giải quyết hơn.
“Bây giờ điều quan trọng là chúng ta sẽ đi đâu?” Dì cả cau mày, thở dài.
“Ba mẹ, hai người còn nhớ hồ Tiên không? Nơi mà cả nhà mình từng đi du lịch ấy.” Trần Hi, người từ nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên mắt sáng lên.
“Nhớ chứ, sao thế?” Ba mẹ Trần Hi thấy lạ, không hiểu sao con trai mình lại nhắc đến chuyện này.
“Anh, ý anh là hòn đảo ở giữa hồ đúng không?” Trần Nhuế cũng đầy phấn khích, cậu ta cũng từng đến đó và thấy đó là một nơi rất đẹp.
“Hai anh em các cậu đang nói gì vậy?” Cao Bằng không phải dân bản địa, hắn nghe không hiểu họ đang nói gì.
“Là thế này, cách tỉnh thành 100 km có một điểm du lịch tên là hồ Tiên, đây là hồ nước ngọt sâu lớn nhất cả nước, diện tích hơn 200 km², độ sâu trung bình khoảng 90 mét, nơi sâu nhất hơn 160 mét. Ở giữa hồ có một hòn đảo rộng khoảng 60.000 mét vuông tên là Doanh Hải Sơn.”
Trần Hi ngừng lại một chút rồi tiếp tục: “Phía bắc hòn đảo thoai thoải, phía tây nam dốc đứng, vách đá như bị cắt gọt, phía tây có những tảng đá lớn bằng phẳng. Tương truyền rằng, từ lâu lắm rồi, cảnh sắc trên Doanh Hải Sơn yên tĩnh đến mức vượt cả tiên cảnh, thường có tiên nhân đến đây chơi cờ tiêu khiển, trong đó có hai vị say mê không rời, cuối cùng hóa thành đá. Phía đông đảo có một hang đá gọi là “động Tiên Nhân”, phía nam có những vách đá khổng lồ. Ở phía nam hòn đảo đã xây dựng một đình lục trụ và giàn cây xanh, hai phía đông tây có cơ sở dịch vụ du lịch, khu vui chơi giải trí và cả khách sạn để nghỉ ngơi. Nơi này với địa hình tự nhiên rất thích hợp để lập môn phái, sau này nếu dựng trận pháp ở đó, dễ phòng thủ khó công phá, xung quanh toàn là nước nên không lo lắng nguy cơ bị bao vây.”
Tất cả nghe xong mô tả của Trần Hi, ai nấy cũng đều sáng mắt, đúng là một nơi tuyệt vời, chỉ không biết hiện tại nơi đó ra sao.
“Chỗ mà Tiểu Hi nói, chúng tôi cũng biết, quả thực rất thích hợp để thành lập môn phái.” Trần Dũng có chút hưng phấn, nếu có thể định cư ở đó thì thật sự là lựa chọn không tồi.
“Nghe thôi cũng thấy rất tốt, khoảng cách đến tỉnh thành cũng không xa, với tu vi của chúng ta đi đi về về chưa đến một giờ. Tiểu Hi, chúng ta đi xem thử nhé?” Dương Vũ Phong nghĩ rằng nếu gần như thế thì nên cưỡi kiếm bay đến xem thực địa, như vậy mới an tâm hơn.
“Em thấy cũng được đấy.” Trần Hi tán thành, cậu và Dương Vũ Phong nhìn nhau, sau đó quay sang hỏi ý kiến cả nhà.
Cuối cùng, cả gia đình đều nhất trí, Dương Vũ Phong và Trần Hi lập tức cưỡi kiếm bay về phía hồ Tiên, người nhà họ Trần tiếp tục bàn bạc cách di chuyển.
Hai đứa trẻ trong nhà cũng biết rằng quái vật sắp đến, người lớn đang bận rộn chuẩn bị, chúng không dám làm phiền, hơn nữa, ông nội đã bảo phải thu dọn đồ đạc để chuẩn bị di tản. Dù không hiểu rõ “di tản” nghĩa là gì, nhưng chúng hiểu phải thu xếp đồ của mình, vì vậy hai đứa nhỏ bận rộn thu gom những món đồ chơi yêu thích.
Ở một nơi khác, Bạch Nhĩ tìm đến sĩ quan Tôn thì vừa hay gặp các trưởng lão Thiên Linh Môn cũng có mặt. Bạch Nhĩ báo cáo tình hình bất thường của lũ xác sống, còn nói rằng những xác sống đang tập trung rất có khả năng sẽ bao vây tỉnh thành.
Sĩ quan Tôn nghe xong thì sắc mặt đại biến, ông ta nhìn về phía A Giảo, con vật nhỏ trên vai Bạch Nhĩ, thứ mà ông ta từng tận mắt chứng kiến năng lực phi thường của nó.
“A Giảo, chuyện này là thật sao?” Sĩ quan Tôn xác nhận với A Giảo.
“Là thật, chủ nhân nói nếu lần này xác sống bao vây thành phố, căn cứ này sẽ không giữ được. Số lượng xác sống quá đông, hơn nữa còn lây nhiễm rất mạnh.” A Giảo nhìn ông lão mà nó từng hợp tác nhiều lần, thấy ông ta cũng khá tốt nên nó hảo tâm nhắc nhở.
“Hai vị nghĩ sao?” Sĩ quan Tôn sau khi xác nhận sự thật, sắc mặt trầm trọng, quay sang hỏi ý kiến các trưởng lão của Thiên Linh Môn.