Trần Hi nhìn thấy Trương Thiến, tay chân cô ta bị vặn vẹo bất thường, quần áo rách nát, miếng băng vải trên mặt bị xé rách, lộ ra những vết thương ghê rợn. Trong lòng cậu, sự căm ghét với cô ta giảm đi rất nhiều.
“Tôi sẽ giữ lời hứa, các người nhận gạo rồi, nhớ ném cô ta vào thành phố để nuôi xác sống, nhớ là tôi sẽ giám sát mọi hành động của các người.” Trần Hi không muốn làm bẩn nơi mình sống.
“Vâng, đại nhân.” Nhóm người thấy thật sự có thể nhận được gạo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ đáp lại. Trần Hi làm ra vẻ vung tay, một đống gạo đã xuất hiện trên mặt đất. Những người đó vui mừng vác gạo đi, đồng thời kéo Trương Thiến đi theo.
Khi Trương Thiến mở mắt lần nữa, cô ta đã bị ném ra ngoài rìa thành phố, vài con xác sống đang chạy về phía cô ta. Cô ta cố gắng vùng vẫy muốn chạy trốn, nhưng tay chân truyền đến cảm giác đau nhói. Lúc này, cô ta mới nhớ lại, khi cô ta định bỏ chạy khỏi nhóm người kia thì đã bị họ bao vây lại. Ban đầu họ còn định cưỡng hiếp cô ta, nhưng khi nhìn thấy vết thương trên mặt cô ta, họ mắng một tiếng “ghê tởm” rồi bỏ đi. Cô ta không biết từ khi nào khuôn mặt xinh đẹp của mình lại trở thành thứ khiến đàn ông cảm thấy kinh tởm, thật không biết nên vui mừng vì tránh được sự sỉ nhục hay là buồn bã vì mình đã trở nên xấu xí như vậy.
Họ đã đánh gãy tứ chi của cô ta, khiến cô ta đau đến ngất đi, khi tỉnh lại, cô ta đã ở đây. Để thu hút xác sống, bọn họ còn cắt động mạch trên tay cô ta, bây giờ xung quanh cô ta đều là mùi máu tươi. Số lượng xác sống càng lúc càng nhiều, Trương Thiến không thể cử động, cô ta vô cùng hoảng sợ nhìn những con xác sống lao tới. Lúc này, cô ta hối hận, nếu như vị hôn phu của cô ta còn sống, có lẽ cô ta sẽ không rơi vào tình cảnh như vậy.
Những con xác sống phấn khích lao vào cơ thể của Trương Thiến, bắt đầu cắn xé thịt cô ta. Cơn đau đớn khi cơ thể cô ta bị xé rách từng chút một khiến lòng căm thù của cô ta đối với Trần Hi gần như có thể thành hình. Nhưng hiện tại thì có ích gì chứ? Những con xác sống vốn bị đói khát suốt nhiều ngày nhanh chóng xé cô ta ra từng mảnh, ngay cả cơ hội để cô ta biến thành một con xác sống cũng không còn.
Chiều hôm đó, Ngô Kiến Quốc đến để mượn A Giảo đi, A Giảo không vui, mặc cả một hồi rồi mới đồng ý theo ông ta. Ngô Kiến Quốc còn mang theo Chíp Bông và Hổ Hổ.
Ban đầu, ông ta định hỏi Trần Hi có thể đi cùng không, vì nghe nói nơi Chuột Vương giấu lương thực là trong công viên rừng sâu. Trần Hi không có thời gian nên đã cho ông ta mượn Chíp Bông, dĩ nhiên là còn kèm theo cả một gánh nặng nhỏ Hổ Hổ.
“Trần Hi, con chó này đi có ích gì không?” Ngô Kiến Quốc nghi ngờ nhìn Chíp Bông, con chó đang cõng một con hổ trắng nhỏ bằng mình, thật sự là buồn cười.
“Sao? Ông coi thường tôi à, tôi cũng không muốn đi đâu.” Chíp Bông thấy người này coi thường mình, có chút không vui.
“À, thì ra cậu cũng là linh thú.” Ngô Kiến Quốc lúc này mới tin, A Giảo trong mắt ông ta rất lợi hại, không ngờ nhà Trần Hi lại có thêm một linh thú lợi hại nữa.
“Đúng vậy, có ý kiến gì không?” Chíp Bông nhìn người này không ưa, cảm thấy bị coi thường.
“Không có, cậu cõng con hổ kia cũng là linh thú sao?” Ngô Kiến Quốc nhìn con hổ trắng trông giống như một con hổ con.
“Đây là con trai tôi.” Chíp Bông tự hào nói, hiện giờ nó hoàn toàn coi mình là cha của Hổ Hổ rồi.
Ngô Kiến Quốc ngẩn người, thú cưng nhà Trần Hi đúng là con này lại càng kỳ quái hơn con kia. Trần Hi buồn cười nhìn họ, có vẻ như bác Ngô bị sốc rồi. “Được rồi, mọi người đi đi, không phải nói là sĩ quan Tôn và những người khác đang đợi sao?”
Ngô Kiến Quốc dẫn ba con vật nhỏ trở về báo cáo.
Sau đó, quân đội đào được rất nhiều lương thực trong một ngọn núi ở công viên rừng sâu, cả ngọn núi đã bị đào rỗng, bên trong toàn là gạo, ngũ cốc và các loại thực phẩm khác. Mọi người vô cùng phấn khích, vài quan chức cấp cao trong quân đội đều rất cảm kích gia đình Trần Hi. Lương thực quá nhiều, không thể vận chuyển hết trong một ngày, thế nên Chíp Bông cùng Hổ Hổ ở lại trạm quân đội giúp canh giữ số lương thực đó, lúc không có việc gì thì nó dẫn con trai đi chơi quanh khu vực.
Các chiến sĩ không hiểu tại sao đại tá Ngô lại mang hai con vật cưng đến, còn yêu cầu họ chăm sóc tốt đừng để chúng giận, thật sự không biết đây là trò gì. Nhưng rất nhanh họ nhận ra, tận thế này quả thật là một thế giới kỳ bí.
Ngày hôm đó, trạm quân đội xuất hiện một con báo khổng lồ, trông có vẻ là yêu thú. Con báo di chuyển cực kỳ nhanh, họ không thể bắn trúng gây tổn thương cho nó. Khi họ tưởng rằng mình sắp chết, con chó mà họ nghĩ là vô dụng, bất ngờ biến thành một sinh vật khổng lồ và chiến đấu với con báo. Con chó tên Chíp Bông rõ ràng mạnh hơn con báo rất nhiều, không lâu sau, con báo đã bị nó giải quyết, lúc này họ mới nhận ra con chó này lợi hại đến mức nào. Sau đó, họ coi nó như một vị thần bảo vệ mà thờ phụng.
Hổ Hổ nhìn thấy cha mình oai phong đánh bại con yêu thú khổng lồ, nó chạy đến quấn quýt bên Chíp Bông, miệng kêu ư ử khen ngợi cha thật lợi hại. Chíp Bông nhìn đám chiến sĩ ngẩn ngơ, còn nhìn con trai mình đang quấn lấy mình, thật là mãn nguyện.
Sau khi lương thực được vận chuyển hết, thương tích của Dương Vũ Phong cũng đã hồi phục. Hôm ấy, sĩ quan Tôn lại dẫn theo ba con vật nhỏ nhà Trần Hi đến tận cửa để cảm ơn.