Mang Theo Nông Trại QQ Đi Tu Tiên Ở Mạt Thế

Chương 100: Ba Chíp Bông (2)

Trước Sau

break

Đến cửa căn cứ, chiến sĩ trực ban kiểm tra vết thương cho bọn họ, không phát hiện vấn đề gì. Sau khi Dương Vũ Phong đưa giấy chứng nhận của trung tâm ra, họ không phải nộp bất cứ thức ăn gì mà nhanh chóng tiến vào căn cứ. Bọn họ thầm cảm thán, đúng là giấy tờ của trung tâm vẫn dùng rất được.

Trở về trung tâm, nhóm mẹ Trần trông thấy xe thịt này thì rất vui, bọn trẻ sẽ không bị đói nữa. Khi thỏ bị dắt xuống từ trên xe, mọi người càng cười không khép miệng lại được, nhưng nghĩ tới thức ăn của thỏ thì lại bắt đầu rầu rĩ.

“Thỏ ăn cỏ, mà cỏ có sức sống mạnh mẽ, dễ phát triển, bọn nhỏ cố gắng thì vẫn có thể làm được.” Trần Hi nhận ra mối lo ngại của các trưởng bối thì mở miệng giải thích.

Các trưởng bối rất vui mừng: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, sau này không cần phải lo lắng nữa.”

Nhìn nhiều đồ ăn như vậy, người nhà họ Trần đều đến hỗ trợ trong căn tin ở trung tâm, hôm nay phải xử lý những miếng thịt này, để hỏng thì tiếc lắm, bọn họ chỉ để lại Chíp Bông mang theo tiểu bạch hổ trông cửa ở nhà.

Chú Trần kéo thịt đến căn tin, ba Trần tập hợp tất cả mọi người đến trung tâm hỗ trợ xử lý, những thứ này chính là khẩu phần ăn sau này của bọn họ. Mà bởi vì sắp chết nên yêu thú khổng tước trắng mới trở thành yêu thú, hơn nữa bị Chíp Bông đập chết, Trần Hi không tìm được nội đan trong cơ thể nó nên có hơi thất vọng. Thi thể của nó bị Trần Hi thu vào không gian, chuẩn bị làm đồ ăn cho Chíp Bông, có lẽ sẽ có ích với nó.

Không lâu sau, mọi người trong trung tâm đã tụ tập đến căn tin, mọi người nhìn nhiều đồ ăn trước mặt như vậy thì rất vui mừng, đây chính là đồ bảo vệ của bọn họ. Bởi vì quá nhiều thịt, lại cần phải xử lý nên bọn trẻ ở trung tâm cũng tới giúp đỡ. Bọn trẻ nhìn thấy nhiều đồ ăn như vậy thì vui muốn chết, chúng cũng biết gần đây bởi vì nhóm bà Trần vẫn luôn lo lắng về vấn đề thức ăn, bọn chúng không giúp được gì, trong lòng cũng không dễ chịu, bây giờ thì tốt rồi.

Nhiệm vụ mẹ Trần sắp xếp cho bọn trẻ chính là nhổ lông khổng tước, trước tiên, người lớn dùng nước sôi đun khổng tước một chút, sau đó nhổ lông chim, bỏ nội tạng đi, đợi không bị phỏng tay mới để cho bọn trẻ rửa sạch lông thật nhỏ rồi giữ lại.

Hai hạt đậu nhỏ nhà họ Trần cũng bị yêu cầu tham gia lao động. Giữa một đám trẻ con, hai đứa nghiêm túc đi theo các anh chị hoàn thành nhiệm vụ.

Hiện giờ con thỏ đang bị trói lại, nhốt trong một tòa biệt thự trống không, chuẩn bị ngày hôm sau làm một cái tổ thỏ để nuôi nó.

Trần Hi lấy một ít mộc nhĩ khô, nấm hương và da đậu hủ ra, chuẩn bị cho mọi người một bữa ăn ngon. Mọi người ở trung tâm reo hò, càng ra sức làm việc.

Da hươu bị lột xuống, chuẩn bị phơi nắng rồi giữ lại dùng, lông khổng tước cũng được bảo quản lại, không chừng sau này sẽ có tác dụng. Thịt ngon hơn được bỏ vào tủ lạnh, không bỏ được thì ướp gia vị một phen. Tất cả mọi người bận rộn không ăn cơm tối nhưng tâm trạng lại rất vui vẻ, cũng tràn ngập hi vọng với tương lai.

Sau khi làm xong mọi việc trong đêm, mọi người ăn bữa ăn thịnh soạn nhất ở trung tâm từ tận thế đến nay.

Trong Viện Nghiên cứu…

“Tiến sĩ Lục, thức ăn của mấy con tinh tinh kia lại sắp hết rồi, phải làm sao đây.” Trợ lý La rất lo lắng, những con tinh tinh này rất tham ăn, tuy mỗi ngày bọn họ chỉ cho ăn một bữa, nhưng cũng là gánh nặng rất lớn đối với bọn họ, còn có nhu cầu lượng thuốc tiêm cho tinh tinh làm cho chúng suy yếu và không có sức lực cũng đang tăng lên gấp bội. Trong lòng anh ta rất sợ hãi, nếu dược vật không có tác dụng với những quái vật này, vậy làm sao đây?

“Bên ngoài còn rất nhiều xác sống, để bí thư Lý sắp xếp người đi tìm chút rồi trở về là được.” Tiến sĩ Lục không thèm để ý chút nào, hiện giờ điều ông ta quan tâm nhất là những vắc xin phòng bệnh mà ông ta phát hiện ra lúc nghiên cứu chế tạo thuốc có thể khiến cho nhân loại tiến hóa.

“Được, tôi đi đây.”

Sở dĩ Viện Nghiên cứu có thể nuôi những con tinh tinh này trong một khoảng thời gian dài như vậy là vì trong lúc thí nghiệm, tiến sĩ Lục vô tình phát hiện, những tinh tinh này không chỉ không sợ virus, hơn nữa còn sẽ ăn Zombie. Chuyện này khiến ông ta hết sức vui mừng rỡ, phải biết rằng hiện tại thức ăn đang rất eo hẹp, nhưng xác sống lại đầy đường, cứ vậy thì ông ta cũng không cần lo lắng vấn đề không nuôi nổi tinh tinh. Nhưng ông ta đã coi thường virus trên người xác sống nên đã tạo thành cảnh tượng tận thế này, cũng giống như nguyên nhân khiến tinh tinh biến dị, sau khi tinh tinh ăn xác sống, nó sẽ chầm chậm trở nên mạnh mẽ hơn.

“Tiến sĩ, thí nghiệm số bảy đã bắt đầu.” Âm thanh vang lên từ bộ đàm.

“Được, tôi đến ngay.”

Tiến sĩ mặc áo blouse trắng, nét mặt phấn khích vội vàng chạy tới phòng thí nghiệm, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ dùng thuốc cường hóa thí nghiệm lên con người, việc này rất có thể là bước ngoặt trong lịch sử nhân loại, sao ông ta không phấn khích cho được?

Phòng thí nghiệm số bảy, một thiếu niên bị trói trên bàn thí nghiệm, mặt cậu ấy tràn đầy sợ hãi. Vì để cô em gái duy nhất của cậu ấy có thể ăn no nên cậu ấy mới đồng ý đến phòng thí nghiệm hỗ trợ những người này. Mặc dù biết có thể sẽ không có chuyện tốt xảy ra nhưng cảnh tượng như vậy vẫn khiến cậu ấy vô cùng sợ hãi.

Cách một lớp kính thủy tinh thật dày, tiến sĩ Lục nhìn tình hình bên trong phòng thí nghiệm, một tên trợ thủ thí nghiệm tiêm một ống thuốc cường hóa vào cánh tay thiếu niên. Ba phút sau, thiếu niên xuất hiện vẻ mặt đau đớn, toàn thân run rẩy, miệng sùi bọt mép, hơn nữa bắt đầu trợn trắng mắt. Thiếu niên chỉ cảm thấy trong cơ thể mình giống như có vô số thanh đao sắc bén, cắt nội tạng của cậu ấy từng phát một.

Lại qua mấy phút đồng hồ, thiếu niên không chịu nổi đau đớn trong cơ thể, lập tức hôn mê bất tỉnh, đám người tiến sĩ thất vọng không thôi, nghĩ rằng thiếu niên đã chết. Không lâu sau, trên người thiếu niên bắt đầu có sự thay đổi, cơ thể của cậu ấy từ từ lớn lên, từ khoảng một mét bảy lúc đầu rồi lên tới hai phẩy năm mét, da bắt đầu chuyển sang màu đen, móng tay càng ngày càng dài, cùng càng ngày càng đen.

“Nhanh lên, chuyển vật thí nghiệm đến phòng quan sát số một.” Trong lòng tiến sĩ thầm nghĩ không ổn, vội vàng ra lệnh trợ thủ dời vật thí nghiệm đi. Vật thí nghiệm rất nhanh đã bị đưa vào trong một căn phòng, tường xung quanh đều được chế tạo bằng thép. Vài tên trợ thủ vừa đưa người vào, thiếu niên trên giường đột nhiên mở hai mắt ra, con ngươi đỏ thẫm dường như có máu nhỏ giọt xuống.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương