Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em

Chương 17: Chốt Đơn Giải Sầu

Trước Sau

break

Dù sao người Phó Cẩm Hành muốn cưới là con gái nhà họ Diệp, không có Diệp Lâm Tây thì vẫn còn Diệp Lâm Đông, Diệp Lâm Nam hay Diệp Lâm Bắc.

Nghĩ đến đây, Diệp Lâm Tây lạnh lùng hừ một tiếng.

Rất nhanh, cô chẳng buồn bôi kem dưỡng da, vội chạy vào phòng ngủ, vơ lấy điện thoại rồi ngồi xuống cạnh giường.

Ngay khi dùng WeChat liên hệ với nhân viên bán hàng, cô đã nhanh chóng chốt đơn chính xác hai chiếc túi mà mình đã ưng ý nhưng chưa kịp đặt.

Cả người cô bỗng chốc trở nên sảng khoái hẳn lên.

Ai mà chẳng là công cụ chứ.

Anh, Phó Cẩm Hành, cũng chỉ là một cái máy rút tiền chỉ xứng đáng để chi tiền cho mình mà thôi!

Nắng trưa rực rỡ, trong nhà hàng vang lên những giai điệu du dương êm ái, toát ra vẻ thư thái của những năm tháng tĩnh lặng.

Đây là một nhà hàng nổi tiếng trên mạng, vì trà chiều mới ra mắt vô cùng tinh tế nên đã thu hút không ít cô gái ghé thăm.

"Vãi chưởng, Tề Tri Dật lại là cháu của chồng cậu á?"

Một tiếng kêu kinh ngạc bỗng vút cao, phá tan sự yên tĩnh nơi góc khuất.

Diệp Lâm Tây lườm cô ấy một cái, hạ thấp giọng: "Cậu bé cái mồm thôi."

Trên mặt Khương Lập Hạ vẫn còn vẻ kinh ngạc tột độ, một hồi sau cô ấy mới thốt lên: "Cậu cũng quá hạnh phúc rồi đi."

Sắc mặt Diệp Lâm Tây ủ rũ.

"Cũng bình thường thôi." Cô thản nhiên nói.

Khương Lập Hạ thấy bộ dạng sướng mà không biết hưởng của cô, lập tức khinh bỉ: "Cậu còn gì mà không hài lòng nữa, đó là Tề Tri Dật đấy, thần tượng của hàng vạn thiếu nữ, bây giờ phải gọi cậu là mợ. Nghĩ thôi mình cũng thấy hạnh phúc đến xỉu thay cho cậu rồi."

Không nhắc tới chuyện này thì thôi, nhắc tới là Diệp Lâm Tây lại có cả một bụng uất ức muốn trút ra."

Cô nói: "Nếu như trước khi nó gọi mình là mợ, mình không mê trai trước mặt nó, không nhìn chằm chằm vào cơ bụng của nó rồi hét lên mình cũng muốn sờ thử quá, thì có lẽ đời mình đã hạnh phúc rồi."

Khương Lập Hạ nghe cô nói vậy, lập tức liên tưởng đến đứa con trai vừa vào đại học của chị họ mình.

Cả người cô ấy rùng mình một cái.

Đúng là ngại chết đi được.

Nhưng Khương Lập Hạ vốn là người vô tư, không mấy bận tâm nói: "Nhưng mình nghĩ cho cậu rồi, cậu tay trái khoác tay chồng, tay phải dắt tay Tề Tri Dật, khung cảnh đó chỉ mới nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi."

Diệp Lâm Tây ở đối diện hừ một tiếng.

"Tất nhiên rồi, cũng chỉ có nhan sắc của Hoa Hồng Nhỏ nhà chúng ta mới cân nổi khung cảnh đó thôi."

Khương Lập Hạ thích gọi Diệp Lâm Tây là Hoa Hồng Nhỏ hoàn toàn là vì ngoại hình của cô.

Vẻ đẹp rực rỡ và sắc sảo ấy đủ để khiến bất cứ ai chỉ nhìn một lần là nhớ mãi không quên.

Diệp Lâm Tây tuy không đáp lời, nhưng biểu cảm trên gương mặt sau khi được khen ngợi tỏ rõ vẻ hài lòng.

Dù vậy, cô vẫn không quên mắng nhiếc Phó Cẩm Hành: "Mình đã nói với cậu rồi, cái tên đàn ông này tâm địa xấu xa lắm, cố ý làm mình mất mặt trước Tề Tri Dật để xem trò cười của mình thôi."

Cô thuận tay vuốt nhẹ lồng ngực mình.

Người ta thường nói tức giận sẽ nhanh già, nhưng khi ở bên cạnh Phó Cẩm Hành, cô luôn bị cái sự xấu tính ăn sâu vào tận xương tủy của người đàn ông này làm cho tức phát điên.

Khương Lập Hạ có chút do dự nói: "Chồng cậu chắc cũng có lòng tốt thôi mà."

Dù sao anh cũng đi xem concert cùng Diệp Lâm Tây, mặc dù theo lời cô kể, đó là vì Phó Cẩm Hành không muốn về biệt thự nhà họ Phó nên mới lấy cô ra làm lá chắn.

Khương Lập Hạ cảm thấy, Phó Cẩm Hành hoàn toàn có thể tìm xong cái cớ rồi bảo tài xế đưa Diệp Lâm Tây đến concert.

Chẳng cần phải đích thân đi cùng như vậy.

Kiểu biểu diễn của thần tượng thế này, phái nữ sẽ hưng phấn đến mức gào thét.

Đàn ông mà đi xem, chắc chỉ cảm thấy đó là tiếng ồn ma quái xuyên não mà thôi.

Diệp Lâm Tây: "Khương Lập Hạ, mình thấy gần đây lập trường của cậu không vững vàng chút nào cả, rốt cuộc cậu là bạn của ai hả? Cái tên đàn ông tệ hại đó cho cậu lợi lộc gì rồi?"

Cô vòng tay trước ngực, khi lạnh mặt lại toát ra vẻ kiêu kỳ, xa cách.

Khương Lập Hạ kêu oan: "Chồng cậu và mình cách nhau cả vạn dặm, ngoài lần gặp ở đám cưới của hai người ra, mình cũng chỉ toàn nghe tên anh ấy từ miệng cậu thôi."

Tất nhiên, toàn là những lời chỉ trích không góc chết 360 độ.

Cô thở dài một tiếng: "Cậu cũng phải thông cảm cho nỗi khổ của một đứa mê cái đẹp chứ."

Khương Lập Hạ thực sự không thể thốt ra lời cay độc với một người có gương mặt như Phó Cẩm Hành.

Diệp Lâm Tây: "..."

Cô biết ngay mà, cô biết ngay là Phó Cẩm Hành cái tên đàn ông thối tha đó chỉ dựa vào gương mặt kia mà không biết đã lừa gạt được bao nhiêu người.

Có những kẻ bề ngoài thì cao quý lạnh lùng, nhưng thực chất bên trong lại độc mồm độc miệng, vô cùng cay nghiệt.

Cô thực sự muốn xé toạc lớp mặt nạ của Phó Cẩm Hành, để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của tên đàn ông khốn kiếp này.

Đừng để vẻ ngoài điển trai của hắn che mắt.

Nhưng nghĩ lại, cô mệt mỏi vùi mình vào lưng ghế phía sau.

Còn nói người khác sao, ngay từ đầu cô chẳng phải cũng vì gương mặt anh nên mới bằng lòng kết hôn đó sao?

Những đứa trẻ sinh ra trong gia đình như Diệp Lâm Tây phần lớn đều rất có tính tự giác.

Từ nhỏ đến lớn đã hưởng thụ mọi đặc quyền từ gia đình, không đến mức khi đến tuổi kết hôn lại đột ngột trở mặt đòi theo đuổi tình yêu.

Giới thượng lưu rất nhỏ, phạm vi lựa chọn đối tượng kết hôn cũng rất hẹp.

Mà một Phó Cẩm Hành nổi danh khắp giới nhờ ngoại hình lại càng trở nên cực kỳ đắt giá.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc