Khi hai người đến nơi, đã có rất nhiều người đứng chờ sẵn quanh ao. Giang Ý nhanh chóng chọn một chỗ, chờ đội trưởng đến tuyên bố bắt đầu.
Không lâu sau, đội trưởng vội vã đến nơi. Thấy ai nấy đều hào hứng, ông không rề rà mà ngay lập tức hô lớn: “Bắt đầu mở ao!”
Lời vừa dứt, mọi người lập tức hành động. Người thì dùng vợt, người thì trực tiếp xuống nước với lưới, không khí náo nhiệt vô cùng.
Giang Ý có cách bắt cá riêng. Cô ngồi xổm xuống, đưa tay xuống nước. Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng nhỏ ra một giọt linh tuyền. Chỉ một lúc sau, quanh tay cô đã tụ đầy cá.
Nhanh như chớp, Giang Ý nhấc vợt, mạnh tay hốt cả một mẻ cá đầy ắp. Vợt cá nặng trĩu suýt làm cô mất thăng bằng.
Nhiều cá đến mức khiến những người xung quanh không khỏi ghen tị. Giang Ý đắc ý giơ vợt lên, vẫy tay về phía Tần Xuyên.
“Tần Xuyên! Nhìn này! Em bắt được nhiều cá chưa này!”
Nghe tiếng gọi, Tần Xuyên quay đầu lại. Dưới ánh mặt trời, Giang Ý đứng đó, giơ cao vợt cá đầy ắp, nụ cười rạng rỡ hơn cả nắng mai.
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh như ngừng lại. Trong mắt Tần Xuyên chỉ còn lại hình bóng cô gái cười tươi như ánh mặt trời.
Nhưng khoảnh khắc ấy chỉ thoáng qua. Tần Xuyên nhanh chóng rút mình khỏi cảm xúc vừa nảy sinh. Anh nhắc nhở bản thân rằng, anh và Giang Ý không cùng đường, không nên suy nghĩ quá nhiều.
Anh giơ ngón tay cái lên với Giang Ý, sau đó tiếp tục cùng các đội viên kéo lưới.
Giang Ý vẫn còn chìm trong niềm vui vì bắt được nhiều cá, hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi thoáng qua trong cảm xúc của Tần Xuyên. Được anh khen, cô càng thêm hăng hái, tiếp tục bắt cá với linh tuyền giúp sức.
Mỗi lần vớt, cô đều bắt được đầy vợt cá, khiến những người xung quanh không khỏi ganh tị.
“Cô Thanh niên tri thức Giang này may mắn quá, sao cá đều bu quanh cô ấy thế nhỉ?”
“Đúng vậy, nhiều cá đến thế, như thể chúng chỉ chờ cô ấy bắt thôi, thật kỳ lạ!”
Tai Giang Ý khá thính, cô nghe thấy lời bàn tán xung quanh. Biết rằng không thể tiếp tục dùng cách này, cô quyết định dừng lại. Những con cá bị linh tuyền thu hút đã bắt đủ, giờ cô cũng thấy mệt.
Sau khi lau mồ hôi, Giang Ý xách xô đầy cá đi nộp nhiệm vụ. Dù gì với chừng này cá, cô cũng kiếm được kha khá rồi.
Khi Giang Ý rời đi, vị trí của cô lập tức bị người khác giành lấy. Thấy cô bắt được nhiều cá như vậy, ai cũng nghĩ sẽ "hưởng ké" may mắn.
Nhưng khi cô vừa rời đi, cá lớn cũng không còn xuất hiện ở đó nữa. Người ở vị trí ấy chỉ bắt được vài con cá nhỏ, chẳng khác gì những chỗ khác.
Hai xô cá đầy tràn khiến Giang Ý vất vả. Chỉ đi được vài bước, cô đã cảm thấy kiệt sức. Nhìn điểm nộp cá xa tít, cô thật muốn khóc.
Đúng lúc Giang Ý đang buồn bã vì không biết làm sao mang được hai xô cá về, một đôi tay đã nhấc cả hai chiếc lên. Cô ngẩng đầu lên, thấy Tần Xuyên đang cầm xô cá, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Giang Ý mừng rỡ reo lên: "Tần Xuyên! Anh đến rồi! Em còn đang đau đầu không biết làm sao mang hết đống cá này về, nặng quá!"
Tần Xuyên chỉ khẽ “ừ” một tiếng, rồi cầm hai xô cá bước về phía điểm giao nộp. Giang Ý hào hứng đi theo, vừa đi vừa kể chuyện mình bắt cá.
"Em giỏi thật, bắt được nhiều cá như vậy," Tần Xuyên thật lòng khen ngợi. Anh thực sự bất ngờ vì Giang Ý lại có thể bắt được nhiều cá như thế, thậm chí còn giỏi hơn cả Vương Đại Ngưu – người đàn ông giỏi bắt cá nhất đội.
Vương Đại Ngưu mỗi năm đều là người bắt được nhiều cá nhất khi đội mở ao, nhưng năm nay kỷ lục đó có vẻ như sẽ bị Giang Ý phá vỡ.
Nghe lời khen, Giang Ý vui vẻ ngẩng cao đầu. Làn da trắng mịn của cô dưới ánh nắng như tỏa sáng, khiến Tần Xuyên vô thức liếc nhìn một cái. Trong lòng anh lại dấy lên cảm giác lạ lùng.
Có lẽ là do dạo gần đây Giang Ý quá tốt, khiến anh có những suy nghĩ kỳ lạ này – Tần Xuyên tự nhủ.
Bước chân anh vẫn vững chãi, dù cầm hai xô cá nhưng chẳng có vẻ gì là nặng nhọc. Hai người nhanh chóng đến điểm giao nộp. Đội trưởng nhìn hai xô đầy cá, nghĩ rằng Tần Xuyên bắt được.