Liêm Nhã Nghiên nhanh chóng tiếp lời nói: “Ừm… Không chỉ có Trần Hạ ở bên đó, tôi, Linh Linh và đàn chị Hà cũng ở căn bên trái đó. Ôi, không đề cập nữa cậu còn chưa tự giới thiệu mình đấy!”
Ba người sống chung một căn? Phục vụ cùng một người đàn ông?
Lý Ngâm Thấm nghe thấy điều này, có một chút sợ hãi.
Một người đẹp lạnh lùng đỉnh cao như Hà Dĩnh Tư, giá trị nhan sắc và dáng người cũng không thua gì đẳng cấp ngôi sao, lại bằng lòng chia sẻ chung một người đàn ông với những người khác, cũng thật là khiến người ta mở rộng tầm mắt!
Có lẽ, người nắm giữ tiền và quyền lực thực sự là không gì không thể.
Nghĩ tới đây, cô giới thiệu bản thân khá trực tiếp: “Chào các đàn chị, tôi là sinh viên mới vừa đến hôm qua, tôi gọi là Lý Ngâm Thấm, rất vui được biết mọi người!”
“Làm thế nào cô lại quen biết cậu Bạch được vậy?”Hoàng Linh Linh cừ nghe được giới thiệu của Lý Ngâm Thấm, không nhịn được hỏi.
Hoàng Linh Linh từ lâu đã muốn cặp với một cậu ấm nhà giàu đỉnh cao lại một lòng như cậu Bạch, nhưng không có cách nào tìm được con đường đúng đắn, nên chỉ có thể bằng lòng dưới người của tên lăng nhăng Lôi Lâm này.
“Chúng tôi biết nhau trong một tiết học, sau đó… Tôi cần chỗ ở, mà anh ta có hứng thú với tôi, chúng tôi ăn nhịp với nhau, liền… Thế đấy không có gì khác.” Lý Ngâm Thấm cảm thấy cô dường như đã gia nhập liên minh tình nhân mà không thể giải thích, thẳng thắn nói một chút hẳn là không có vấn đề gì.
Hoàng Linh Linh nghe xong lời này vẫn khinh thường nhìn chằm chằm dáng người của cô, dường như cảm thấy cô không xứng.
Lý Ngâm Thấm cảm thấy có chút tức giận ánh mắt khinh thường không ngừng ném tới cô, suy cho cùng mọi người đều là đồ chơi dang rộng chân để cho người ta trút hết ham muốn, có ai cao quý hơn ai đâu? Có cần chê bai đối phương thế này không?
Liêm Nhã Nghiên cảm giác được ánh mắt giao chiến giữa hai người, vội vàng giảng hòa: “Rất chào đón em gia nhập, gọi em là Thẩm Thẩm được không? Con người cậu Bạch tuy khá lạnh lùng, nhưng chắc cũng là một người bạn trai rất dễ chung sống. Chúc mừng em!”
“Gọi tôi thế nào đều được, vậy “bạn trai” của các chị là ai?” Lý Ngâm Thấm thực sự rất tò mò.
Theo đề cập trước đó của Vệ Vận, ngôi trường này có một vòng tròn rất hẹp gồm các nhà giàu phương Đông, có thể vào sống trong nhóm biệt thự có lẽ chỉ là bốn gia tộc lớn Bạch, Chu, Lôi, Vệ, bạn trai của họ hẳn là vài người trong đó đi.
Hà Dĩnh Tư nghe câu hỏi của cô, lập tức đứng dậy trừng mắt liếc nhìn cô, trực tiếp rời đi.
Liêm Nhã Nghiên lúng túng vỗ vỗ tay cô nói: “Không sao đâu, chị ấy chính là nhau vậy…”
“Cô ta tưởng rằng cao hơn người khác một bậc, nhưng hoa khôi của trường rời giường cũng không giống thế này…” Hoàng Linh Linh nhìn dáng vẻ Hà Dĩnh Tư kiêu ngạo rời đi, tức giận chửi rủa.
Liêm Nhã Nghiên vội vàng cản lời Hoàng Linh Linh: “Linh Linh! Đừng nói bậy!”
Sau khi cô ấy ngăn phát ngôn của Hoàng Linh Linh, mới có chút áy náy giải thích với Lý Ngâm Thấm: “Ba chúng tôi đều là bạn tốt cùng ở bên cạnh Lôi Lâm, anh ấy là bạn tốt của cậu Bạch. Chúng tôi thường tổ chức tiệc, em nhất định phải tới chơi đấy!”
“Vâng, có cơ hội sẽ tham gia.” Lý Ngâm Thấm mơ hồ trả lời.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, không biết họ tổ chức tiệc kiểu nào, sẽ không giống kiểu tiệc sεメ chiếu trên tivi đi? Thế thì cô không muốn tham gia, hơi lo lắng!
Nhưng nghĩ tới một người “Giữ mình giữ tiếng” như Bạch Tử Thừa, có lẽ cũng sẽ không tham gia, trái tim nhấc lên của cô hơi thả lỏng.
Sau đó, đôi mắt trong veo của Trần Hạ nhìn Lý Ngâm Thấm, hơi kiêu ngạo nói: “Bạn trai tôi là Chu Lập Phàm, anh ta là bạn tốt của Bạch Tử Thừa, sau này hẳn là chúng ta sẽ thường gặp nhau, chào mừng em gia nhập.”
Lý Ngâm Thấm có thể cảm thấy Trần Hạ coi như khác với ba ngươi còn lại, cả người trên dưới toát lên khí thế hoàng hậu.