Lý Diệu Tiền theo ý nhạc phụ nhạc mẫu, đưa vợ và đứa con vừa đầy tháng từ thành phố về bái thần cầu phúc. Ngày hôm đó, ngoài con anh ta còn có bốn đứa trẻ khác cùng làm lễ.
Nào ngờ, ngay sáng hôm sau khi lễ cầu phúc kết thúc, vừa mở mắt ra đã không thấy con đâu.
Lúc đầu, anh ta còn tưởng nhạc phụ nhạc mẫu bế cháu đi chơi. Nhưng chờ mãi đến tận bữa trưa, khi hai ông bà đi làm đồng về, cả nhà bốn người nhìn nhau ngơ ngác mới biết chẳng ai thấy đứa bé đâu cả.
Nhan Dục Trì tiếp tục: "Lý Diệu Tiền tìm suốt nửa ngày cũng không thấy bóng dáng con đâu. Hơn nữa anh ta còn phát hiện ra, bốn đứa trẻ cùng làm lễ cầu phúc ngày hôm đó cũng đều biến mất không dấu vết."
Những đứa trẻ mới đầy tháng, đến việc lật người còn khó khăn, chẳng thể nào tự mình bỏ nhà đi được, chỉ có thể là bị người ta bắt trộm.
"Tôi giả làm khách du lịch lên núi, ở lại trong thôn quan sát mấy ngày thì phát hiện ra một vấn đề." Nhan Dục Trì hạ thấp giọng: "Cái thôn này, ngoại trừ Lý Diệu Tiền ra, không có ai thực sự sốt ruột vì chuyện mất trẻ con cả."
"Nếu ngoài sáng trong tối vô tình nhắc đến, bọn họ cũng khóc lóc sướt mướt đấy, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại là đã thấy ăn ngon ngủ kỹ như không, giống như việc mất con chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm."
Diêu Vấn Tân khẽ miết đầu ngón tay lên đồng tiền, suy tư hồi lâu mới hỏi: "Lý Diệu Tiền không phải người thôn Hoa Kiều sao?"
"Đúng thế." Khương Diễm tiếp lời: "Hồ sơ Tiêu đội đưa cho tôi có tư liệu về Lý Diệu Tiền. Anh ta sinh ra ở thành phố, bố mẹ cũng là người Tương Thành, có điều vợ anh ta là người thôn Hoa Kiều này."
"E rằng đây không phải lần đầu cái thôn này xảy ra vụ mất tích trẻ em." Tiêu Trường Lí trầm giọng: "Chẳng trách lão thôn trưởng kia không chịu hợp tác với chúng ta ngay từ đầu."
Nói đoạn, anh quay sang hỏi tiếp: "Lúc nãy ở nhà thôn trưởng, tại sao anh lại cản tôi hỏi chuyện?"
Diêu Vấn Tân đáp: "Thôn này hẻo lánh, tâm lý dân làng cực kỳ bài ngoại. Nếu anh cứ khăng khăng không chịu bỏ qua, sau này muốn họ phối hợp sẽ càng khó khăn hơn."
Ngôi nhà họ đang tá túc nằm ở nơi sâu nhất trong thôn, bị địa hình mấp mô và cỏ dại che khuất, tách biệt hẳn với những nhà khác, tạo thành hai chiến tuyến đối lập và canh chừng lẫn nhau một cách tự nhiên.
Trong ba căn phòng, một phòng đã dùng để đặt tử thi, vì thế bốn người còn lại quyết định chia thành hai nhóm để ở, đề phòng đêm hôm xảy ra chuyện bất trắc.
Tiêu Trường Lí thuận miệng sắp xếp: "Tiểu Khương ở cùng phòng với tôi, còn hai anh..."
"Không." Diêu Vấn Tân ngắt lời: "Khương Diễm ở với tôi, còn Nhan Dục Trì anh ở với Tiêu đội."
Nhan Dục Trì nhìn anh, Diêu Vấn Tân cũng thản nhiên nhìn lại với gương mặt không cảm xúc.
Gạt bỏ hiềm khích cá nhân giữa hai người họ sang một bên, thì đây quả thực là cách sắp xếp hợp lý nhất để bảo đảm an toàn cho mọi người. Nhan Dục Trì không phản đối gì thêm.
Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, Diêu Vấn Tân ra sân ngồi nghỉ trên chiếc ghế mây. Giọng nói trầm thấp của Nhan Dục Trì vang lên từ phía sau: "Sao trên núi quả thực sáng hơn ở thành phố nhiều, nhưng vẫn không sao sánh được với núi Tùng Ô của 500 năm trước."
Diêu Vấn Tân quay đầu lại, thấy hắn đang ngồi trên bậu cửa sổ, ngước mắt nhìn trời, môi nở nụ cười nhạt.
Người ta thường bảo "tướng tùy tâm sinh", nhưng diện mạo của Nhan Dục Trì không thuộc kiểu đoan chính, tuấn tú hiền lành. Ngược lại, đuôi mắt hắn hơi xếch ngược lên đầy vẻ ngạo mạn, kết hợp với sống mũi cao thẳng có chút quá đà, tạo nên một cảm giác đầy tính công kích.
Thế nhưng lúc này, ánh trăng dường như lại đặc biệt thiên vị người đàn ông này, dịu dàng phủ lên mặt hắn, mạ cho đôi mày sắc sảo ấy một vầng sáng mềm mại.
Nhan Dục Trì lại nói: "Đặc biệt là trên đỉnh núi, trăng ở đó là sáng nhất. Ngồi trên ngọn cây mà nhìn, cảm giác như chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới."
Diêu Vấn Tân không kìm được mà nhìn thêm vài lượt rồi mới dời mắt đi, hỏi: "Anh thích bầu trời đêm trên núi Tùng Ô đến thế sao?"
Nhan Dục Trì vẫn cười: "Thích chứ. Tôi không chỉ thích bầu trời đêm, mà còn thích cả gió, thích hoa, và thích cả cây cối trên ngọn núi ấy nữa."
Nói rồi, hắn hơi thay đổi tư thế, hỏi: "Anh không thích sao?"
Ánh mắt Diêu Vấn Tân rời khỏi người Nhan Dục Trì, nhất thời chẳng biết đặt vào đâu, cứ lãng đãng vô định một hồi rồi đành dừng lại nơi mũi giày.
Chẳng biết vết bùn đã dính vào đó từ lúc nào. Diêu Vấn Tân nhíu mày, nhưng lại chẳng muốn dùng tay lau đi, đành tạm nén sự khó chịu trong lòng xuống, giọng nói vẫn mang chút cứng nhắc: "Thích thì đã sao, những thứ này đâu đâu chẳng có, núi Tùng Ô có gì khác biệt?"
Diêu Vấn Tân chằm chằm nhìn vết bùn một hồi lâu mà không thấy tiếng trả lời. Anh quay đầu nhìn lại, trên bậu cửa sổ đã không còn bóng người, chỉ để lại một tấm bùa vàng. Tiến lại gần cầm lên, anh nhận ra đó là một tấm bùa bình an. Diêu Vấn Tân không cần dùng đến thứ này, chắc là dành cho Khương Diễm.
Đây rõ ràng là ý tốt, anh không từ chối, cất bùa vào túi mang vào phòng cho Khương Diễm.
Sau ba lượt gà gáy, Diêu Vấn Tân đã tỉnh giấc. Tối qua Nhan Dục Trì không chỉ đưa bùa cho Khương Diễm mà còn dán kín tất cả cửa sổ trong nhà. Chẳng biết là lá bùa linh nghiệm hay do trong thôn thực sự chỉ có con người giở trò mà cả đêm bình yên vô sự, mọi người đánh một giấc đến tận hừng đông.
Khi Diêu Vấn Tân chỉnh đốn trang phục xong xuôi bước ra khỏi phòng, Nhan Dục Trì đã bê một nồi lớn lên bàn. Mùi thức ăn thơm phức len lỏi vào cánh mũi hòa cùng không khí ẩm ướt buổi sớm vùng cao.
"Yên tâm đi, tôi dậy sớm tự nấu đấy." Nhan Dục Trì vừa nói vừa đưa ngón tay suýt bị bỏng lên vân vê dái tai, chân thì dậm dậm tại chỗ.
Nghe vậy, Diêu Vấn Tân lập tức "xuất hiện" bên bàn ăn. Trong nồi đầy ắp những miếng mì cán tay to nhỏ không đều, được nấu đến trong suốt, thêm vài lá cải xanh mướt có lẽ do Nhan Dục Trì vừa hái, lại còn có hai quả trứng chần.
Thấy không có hành lá, anh hài lòng gật đầu, ngồi xuống múc một bát lớn rồi thong thả thưởng thức.
Diêu Vấn Tân ăn được một nửa thì Tiêu Trường Lí và Khương Diễm cũng rời giường. Vì hôm qua quá mệt mỏi lại bỏ bữa tối, hai người lúc này chẳng khác nào sói đói, đầu óc còn chưa tỉnh táo mà miệng đã bắt đầu nhai ngấu nghiến.
Giữ thói quen tốt là chỉ ăn no bảy phần, Diêu Vấn Tân kết thúc bữa sáng. Anh đặt thìa xuống, ước chừng hai người kia đã lấy lại lý trí mới lên tiếng: "Kẻ hạ độc hôm qua không đắc thủ, không biết hắn còn định làm gì tiếp theo. Chúng ta phải tìm gặp Lý Diệu Tiền trước khi hắn kịp hành động."
Anh quay sang hỏi Nhan Dục Trì đang ngồi bên cạnh: "Anh biết nhà Lý Diệu Tiền ở đâu chứ?"
Chưa kịp đợi câu trả lời, cửa gỗ đã vang lên tiếng "thùng thùng", có người tìm đến tận cửa.