Tại Sở trạch, Diêu Vấn Tân dẫn theo Khương Diễm băng qua từng dãy hành lang hun hút, hướng thẳng về phía Tây viện.
Sắc mặt của Diêu Vấn Tân kể từ lúc ở phòng thẩm vấn đến giờ vẫn không hề khá khẩm hơn chút nào. Khương Diễm vốn là kẻ thức thời, thấy bầu không khí đặc quánh áp lực tỏa ra từ người đối phương nên tuyệt nhiên không dám hé răng nửa lời, chỉ lẳng lặng cúi đầu bám theo sau.
Giờ phút này đã là đêm khuya thanh vắng. Toàn bộ kiến trúc cổ kính của Sở trạch rốt cuộc cũng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng mới vang lên vài tiếng ếch kêu, chim hót vọng lại từ phía khu vườn xa xăm.
Hai người đi ngang qua trung viện, nơi có một hồ nước biếc trong vắt. Diêu Vấn Tân đột nhiên dừng bước, tiện tay nhặt một viên sỏi dưới đất lên rồi "tõm" một tiếng ném xuống hồ, làm vỡ tan bóng trăng in dưới mặt nước.
Khương Diễm không hiểu hành động này có ý nghĩa gì, lại thấy y dịch chuyển một hòn đá to bằng nắm tay ở ven bờ đi vài tấc, sau đó nhặt một viên sỏi khác đưa qua: “Ném đi.”
Khương Diễm làm theo. Anh cũng không dùng bao nhiêu sức, ném cũng không xa, viên sỏi chỉ vẽ một đường cong nhỏ trước mắt rồi rơi xuống mặt nước.
Thế nhưng, mặt hồ lại chẳng hề gợn lên dù chỉ một chút sóng lăn tăn. Ngay khoảnh khắc viên sỏi chạm vào mặt nước, nó giống như rơi xuống nền xi măng cứng ngắc, nảy lên vài cái rồi nằm im bất động ngay trên mặt hồ. Khương Diễm tròn mắt kinh ngạc.
Thấy vẻ mặt đó, Diêu Vấn Tân giải thích: “Là pháp trận.”
“Cái gì cơ?” Khương Diễm vẫn chưa thể hiểu nổi.
Diêu Vấn Tân đưa hòn đá bị dịch chuyển lúc nãy về lại vị trí cũ, tiếp tục rảo bước dọc theo bờ hồ và nói: “Hôm qua Nhan Dục Trì có hỏi cậu, cậu có phải là người vô thần hay không?”
“Vâng, cũng có thể coi là vậy.” Khương Diễm trả lời.
“Hắn nói có hơi quá, thật ra cũng không hẳn là có thần hay vô thần.” Diêu Vấn Tân trầm ngâm một lát, cân nhắc cách dùng từ rồi mới nói tiếp: “Truyền thuyết ghi lại rằng, thuở Bàn Cổ khai thiên lập địa, đất trời chia ra âm dương rồi định ra bát quái. Trận pháp này chính là dựa trên bát quái mà bày ra, bên dưới là một không gian độc lập, có thể dùng làm mật thất hoặc bạm bẫy.”
Khương Diễm gật đầu nửa hiểu nửa không.
Diêu Vấn Tân cố gắng chọn những lời lẽ mà anh có thể hiểu được để giải thích tiếp: “Nữ Oa nặn đất tạo ra con người, nhân loại mở mang linh trí mà sinh ra hồn linh. Cậu có thể hiểu linh hồn chính là biểu hiện cụ thể hóa của ý thức con người, nó mang theo tư tưởng và tình cảm. Mọi hành động của con người đều do ý thức chủ đạo, thân thể chẳng qua chỉ là cái bình chứa để ý thức tồn tại ở trên đời mà thôi.”
“Khi thân thể tử vong, ý thức thoát ra ngoài. Trạng thái của con người trước khi chết khác nhau thì trạng thái của linh hồn cũng sẽ khác nhau.”
“Ý ngài là, trên thế giới này thực sự có quỷ sao?” Khương Diễm vô thức xoa xoa cánh tay, bỗng nhiên cảm thấy xung quanh gió âm thổi từng trận, khu vườn vốn u tĩnh cũng trở nên âm u, đáng sợ hẳn lên.
Diêu Vấn Tân dường như bị lời nói của anh chọc cười, y nói: “Cũng có thể hiểu như vậy. Bình thường, linh hồn sau khi thoát khỏi thân thể sẽ đi vào luân hồi, nhưng một số linh hồn bất thường có thể sẽ lưu lại nhân gian. Cục Xử lý Sự kiện Đặc biệt thiết lập ra chính là để ứng phó với những tình huống bất thường đó.”
Y bước đi khá chậm, giống như đang cùng Khương Diễm đi dạo thong dong: “Người trong Đặc Xử Cục ít nhiều gì cũng biết một chút về trận pháp, phù chú này nọ. Thứ mà hôm đó tôi dùng chính là thuật số, hay dân gian vẫn thường gọi là xem bói.”
Gió thổi qua ngọn cây khiến lá xanh xào xạc rung động, hai người chậm rãi bước vào cổng tò vò dẫn vào Tây viện.
Khương Diễm tụt lại phía sau vài bước, nghe những lời ấy mà cứ như lạc vào trong sương mù. Anh lén nhìn mấy đồng tiền cổ đang treo lủng lẳng nơi đầu ngón tay y một cái, rồi rụt rè hỏi: “Vậy... Thầy Diêu, hôm đó có phải ngài đang bấm quẻ xem khi nào Trương Hữu Chí sẽ sát hại nạn nhân tiếp theo không?”
“Không, thứ tôi tính chính là hung cát của phố Ngọc Liễu trong mấy ngày tới.” Diêu Vấn Tân rẽ qua một khúc quanh, thong thả nói tiếp: “Chỉ là bói toán thôi mà, sao có thể liệu sự như thần đến thế được.”
“Ồ.” Khương Diễm gãi gãi má, anh vốn không am hiểu lĩnh vực này, chỉ biết khô khan nịnh nọt một câu: “Thế thì cũng xấp xỉ nhau thôi. Có bản lĩnh như vậy, chẳng phải làm việc gì cũng có thể đi trước một bước, né tránh được mọi hiểm nguy sao!”
Bước chân Diêu Vấn Tân vẫn không dừng lại, nhưng giọng nói lại trầm xuống đôi chút: “Chẳng phải như thế đâu. Thế sự này tuy thời thời khắc khắc đều biến chuyển, nhưng chung quy vẫn có một cái 'định số'. Tai họa mà cậu vốn phải trải qua, dù có tìm cách né tránh thì một ngày nào đó, nó cũng sẽ quay trở lại dưới một hình thức khác, không trốn thoát được đâu.”
Cuộc đối thoại tối nay chứa đựng lượng thông tin quá lớn, Khương Diễm không biết phải tiếp lời thế nào cho phải, suy nghĩ hồi lâu mới nhỏ giọng như tiếng muỗi kêu mà hỏi một câu: “Cơ quan mình... thật sự là đơn vị chính quy đấy chứ?”
Diêu Vấn Tân: “……”
Đi thêm qua vài dãy hành lang nữa, một gian sân nhỏ hiện ra trước mắt. Diêu Vấn Tân dẫn Khương Diễm đến trước phòng: “Vụ án này coi như gần kết thúc rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Sắp xếp xong cho Khương Diễm, Diêu Vấn Tân xoay người trở lại Đông viện tìm Sở Mẫn.
Gã đang ngồi xếp bằng trước một chiếc chai nhựa đã mở nắp, thấp giọng lẩm bẩm niệm chú gì đó. Niệm một hồi lâu, luồng khói đen đặc trong chai nhựa dần dần chuyển sang màu trắng trong suốt, lưu động bò ngược lên trên, cuối cùng tan biến vào không trung.
Diêu Vấn Tân không cắt ngang quá trình này, chỉ đợi đến khi Sở Mẫn mở mắt ra lần nữa mới tiến lên đỡ gã dậy, loay hoay mãi mới đưa được gã trở lại xe lăn.
Đôi chân của Sở Mẫn dường như chẳng còn chút sức lực nào, chờ đến khi Diêu Vấn Tân lấy một chiếc chăn mỏng đắp cẩn thận cho gã xong thì trên trán gã đã lấm tấm mồ hôi.
“Đôi chân này của cậu... sao lại thành ra thế này?” Diêu Vấn Tân nhíu mày, “Năm đó khi cậu xuống núi về nước rõ ràng là vẫn bình thường.”
Sở Mẫn đợi nhịp thở ổn định lại, rút khăn tay từ trong túi ra lau mồ hôi, cười khà khà hai tiếng rồi nói: “Tranh đoạt vương quyền cũng chẳng khác gì chiến tranh cả, muốn thắng thì tất yếu phải trả giá đắt thôi.”
Gã dang rộng hai tay, nhún vai một cách đầy bất cần: “Như bây giờ không phải cũng tốt sao? Tôi đã xử lý sạch sẽ những kẻ phản đối mình rồi, mà tôi còn sống lâu hơn bọn chúng là cái chắc!”
Diêu Vấn Tân dường như vẫn còn muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy nụ cười gượng gạo của Sở Mẫn, đôi môi y mấp máy vài lần rồi lại thôi, đành nuốt ngược những lời định nói vào trong lòng.
Sở Mẫn chuyển hướng xe lăn, vừa đi ra phía ngoài phòng vừa trò chuyện phiếm với y: “Cậu cứ thế mà tống khứ Dục Trì ra ngoài, không sợ cậu ta giết ngược về đây tìm cậu tính sổ à?”
Trăng tròn treo cao, những ngọn đèn đường dọc lối nhỏ tỏa ra ánh sáng u uẩn. Diêu Vấn Tân tiến lên, nắm lấy tay cầm sau lưng ghế xe lăn để đẩy giúp gã, hờ hững đáp: “Tính theo khoảng cách của trận pháp đó, cậu ta có muốn quay về cũng phải mất mười ngày nửa tháng.”
Chừng đó thời gian là đủ để y thay đổi thân phận khác rồi ẩn mình đi. Nhan Dục Trì không tìm thấy người, dù có làm loạn đảo lộn cả trời đất lên cũng chẳng có cách nào.
Sở Mẫn bất đắc dĩ lắc đầu: “Tôi dù sao cũng thấy sợ thay cho cậu. Cái ngày cậu bị cậu ta bắt được ấy, thằng nhóc đó chạy về đây tìm tôi hỏi tội, thiếu chút nữa là tống tôi vào phòng thẩm vấn luôn rồi.”
Ngay sau đó, gã lại khẽ giọng khuyên nhủ: “Hà tất gì phải đến mức này. Cậu biến mất suốt 500 năm, cậu ta vẫn luôn dùng đủ mọi cách để tìm cậu. Ngay cả tôi cũng cứ ngỡ rằng dù lúc trước cậu có may mắn sống sót thì qua bao nhiêu năm như vậy cũng đã sớm qua đời rồi, thế mà cậu ta nhất quyết không chịu buông tay.”
Giọng nói khựng lại một chút, thấy không bị ngắt lời, Sở Mẫn mới nói tiếp: “Vấn Tân, những người khác thế nào tôi không rõ, nhưng Dục Trì thực sự rất nhớ thương cậu.”