Ly Quẻ

Chương 19 : Kinh Thi (2)

Trước Sau

break

Đệ tử Tùng Ô Sơn ai cũng nghe danh đỉnh núi tuy khắc nghiệt nhưng có vị Lâm Phong trưởng lão quanh năm ẩn cư, không bao giờ rời khỏi nơi này. Mọi người đều biết chuyện, nhưng số người thực sự được diện kiến dung nhan của vị trưởng lão này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Khi người này xuất hiện, sắc mặt Diêu Vấn Tân lập tức biến đổi hoàn toàn. Dù y vẫn cố giữ vẻ lãnh đạm như cũ, nhưng Nhan Dục Trì đứng cạnh có thể cảm nhận rõ ràng sự chấn động qua đôi đồng tử đang run rẩy nhẹ của y.

Thiếu niên Nhan Dục Trì bên kia đã chạy xồng xộc tới trước hàng rào, hắn hành lễ một cách chiếu lệ rồi nhanh chóng quay đầu hướng về phía vách đá — nơi hắn vẫn thường bị phạt quỳ.

Lâm Phong vẫn ngồi đó, gương mặt tuấn mỹ không chút gợn sóng, thong thả nâng chén trà như thể đang thưởng thức phong cảnh tuyết rơi tuyệt mỹ của Tùng Ô Sơn.

Chính cái sự "bình thản" quá mức ấy đã kích phát một tia điện xẹt qua tâm trí Diêu Vấn Tân. Y chợt quát lớn: “Là hắn!”

Đúng vậy! Tất cả đệ tử Tùng Ô Sơn đều nghe danh vị trưởng lão này, nhưng chưa một ai thực sự nhìn thấy mặt ông ta. Một người mà ngay cả ký ức của chính chủ còn không có hình ảnh rõ ràng, vậy mà lại xuất hiện sống động trong ảo cảnh này, thì chỉ có một khả năng duy nhất: Hắn chính là kẻ đã thiết lập trận pháp này và đưa hình ảnh của mình vào làm "mỏ neo".

Nhan Dục Trì không chút chần chừ, phản ứng nhanh như chớp. Hắn rút kiếm, thanh Đoạn Cừ mang theo kình lực vạn quân đâm thẳng về phía nam nhân tóc trắng.

Ngay khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào lồng ngực Lâm Phong trưởng lão, không có máu chảy ra, mà là một luồng bạch quang chói lòa bùng nổ, nuốt chửng toàn bộ đỉnh núi tuyết. Trong giây phút hỗn loạn đó, Nhan Dục Trì hoảng hốt nhận ra: Vị trưởng lão ấy dường như đã ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn với một nụ cười đầy ẩn ý, như thể đã chờ đợi nhát kiếm này từ rất lâu.

....

Trở về thực tại

Bạch quang rút đi nhanh như khi nó xuất hiện. Cảm giác lạnh lẽo của tuyết tan biến, thay vào đó là mùi ẩm mốc và chua xót quen thuộc của khu nhà ngang phố cũ.

Hai người thấy mình đang đứng giữa căn phòng chật chội của Trương Hữu Chí. Chiếc nắp bình gốm vẫn còn đang ục ục lăn vòng trên sàn nhà, cuối cùng đụng vào chân giường rồi nằm im lìm. Những chiếc đinh thép trên chân ghế dường như cũng mất đi ánh sáng đỏ quái dị ban nãy.

Diêu Vấn Tân tiến tới, cúi người nhặt chiếc nắp lên. Y chậm rãi đậy nó lại lên miệng bình gốm, ngăn chặn hoàn toàn luồng hắc khí còn sót lại bên trong.

“Gọi người tới thu hồi thứ này đi.” Diêu Vấn Tân thấp giọng nói, hơi thở vẫn còn chút dồn dập.

Bỗng nhiên từ ngoài cửa có một người chạy xộc tới, chẳng đợi ai kịp hỏi han, người này đã thốt ra một câu rụng rời: “Đã tìm thấy xác của Trương Hữu Chí!”

Trương Hữu Chí đã chết.

Người phát hiện ra thi thể là hai nhân viên ngoại cần đang lúc trực canh. Trong đêm tối chờ đợi đến phát chán, lại bị lũ muỗi trong con hẻm bẩn thỉu bay loạn xạ quấy nhiễu đến phiền lòng, họ bèn bước ra khỏi góc tối để châm điếu thuốc. Hút xong, lúc nhấc nắp thùng rác để vứt tàn thuốc, họ mới bàng hoàng phát hiện ra thi thể.

Xác của Trương Hữu Chí vẫn còn hơi ấm, nhưng khắp người đã bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, ruồi nhặng bu kín. Khuôn mặt hắn xanh tím, môi và lưỡi đen kịt, rõ ràng là bị trúng độc cực sâu. Nhan Dục Trì quan sát kỹ lưỡng rồi khẳng định: “Là độc của Áp Bất Lô.”

Mọi người còn tìm thấy trên người hắn những chiếc lọ thủy tinh nhỏ đã được chia sẵn, bên trong chứa bột Áp Bất Lô pha với chất lỏng.

Diêu Vấn Tân đeo găng tay, nhặt một lọ lên xem xét: “Ta từng thấy mảnh vỡ thủy tinh bên cạnh thi thể Lâm Diệp Quyên, chắc hẳn chính là thứ này đã rơi ra khi hắn đang hấp tấp.”

Xem ra kế hoạch của hắn là bỏ thuốc vào dược phẩm của nạn nhân trước, đợi họ dần dần rơi vào tình trạng thần trí mơ hồ, hồn phách lỏng lẻo do tác dụng của thuốc, sau đó mới đích thân cho uống liều Áp Bất Lô đủ để gây tử vong, rồi mới chặt hạ chân phải.

Hung thủ đã chết, vụ án dường như đã có thể khép lại tại đây. Thế nhưng Diêu Vấn Tân vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ. Quẻ "Đại Hung" mà y gieo được, chẳng lẽ chỉ để ứng nghiệm vào cái chết của mỗi Trương Hữu Chí thôi sao?

Diêu Vấn Tân sắc mặt ngưng trọng, ngón tay khẽ miết lên mặt đồng tiền cổ, đứng lặng bên lề đường suy tư. Nhan Dục Trì khoanh tay đứng cạnh, nhẹ nhàng huých vai y một cái: “Đang nghĩ gì thế?”

Diêu Vấn Tân bị hắn huých cho lảo đảo cả người, đang định nổi cáu thì bỗng nghe phía bên kia – nơi nhóm nhân viên đang thu dọn hiện trường và khênh vác thi thể – vang lên những tiếng kinh hô thất thanh. Ngay sau đó, đám đông kinh hoàng lùi lại phía sau. Diêu Vấn Tân thầm nghĩ không ổn, vội vàng chạy tới.

Cái xác Trương Hữu Chí vốn dĩ đã chết đến không thể chết thêm được nữa, lúc này tứ chi lại run rẩy kịch liệt, trong miệng phát ra những tiếng gầm nhẹ như dã thú. Một lúc sau, hắn thế nhưng lại bẻ quặt cổ chân, chậm chạp bò dậy.

“Kinh thi! Là kinh thi (xác sống vùng dậy)!” Có người hét lên.

Nhan Dục Trì nhanh tay rút ra mấy lá bùa vàng, dán chặt lên trán thi thể: “Sao lại có chuyện kinh thi ở đây?”

Diêu Vấn Tân trầm giọng đáp: “Lòng mang không cam, oán khí tích tụ quá sâu, hồn phách sa đọa thành ác quỷ, tất sẽ dễ dàng dẫn đến kinh thi.”

Thi thể bị lá bùa vàng trấn yểm đứng im tại chỗ, đám đông vừa lùi lại khi nãy thấy vậy liền bớt sợ, lại xúm xít vây quanh. Có kẻ còn bạo gan dùng tay chọc chọc vào xác chết, tò mò hỏi: "Gã này là do hít phải khí Áp Bất Lô mà trúng độc chết, có gì mà không cam lòng chứ? Hay là do hắn giết người vẫn chưa đủ tay?"

"Đừng động vào!" Diêu Vấn Tân trầm giọng quát lớn, ba đồng tiền cổ nơi đầu ngón tay y rung lên bần bật.

Ngay lập tức, cái xác vốn đang yên tĩnh bỗng phát ra những tiếng xương cốt gãy giòn rắc rắc. Lá bùa vàng trên trán không lửa tự cháy, Trương Hữu Chí một lần nữa mở trừng mắt, con ngươi đỏ ngầu như máu. Hắn đột ngột bùng phát sức mạnh, năm ngón tay quắp lại thành trảo, điên cuồng lao tới chộp lấy người đứng gần nhất.

Nhan Dục Trì nhanh như chớp rút kiếm đón đỡ, nhưng không ngờ năm ngón tay của cái xác cứng như sắt thép, va chạm với lưỡi kiếm Đoạn Cừ tạo ra những tia lửa bắn tung tóe.

Diêu Vấn Tân xoay người cực nhanh, tung một cú đá sấm sét vào vai kinh thi khiến nó lảo đảo lùi lại mấy bước. Không để nó kịp định thần, y áp sát tiến lên, giẫm mạnh vào cổ cái xác rồi ấn chặt nó xuống đất. Chỉ trong chớp mắt, một người một xác đã giao đấu qua lại tới bảy tám chiêu. Khi bị đánh lui một lần nữa, kinh thi phát ra tiếng gầm gừ khàn đặc không giống tiếng người, rồi bất ngờ quay ngoắt lại, bò vắt vẻo lên tường viện như một con bò sát khổng lồ.

Diêu Vấn Tân ngăn không kịp, đành trơ mắt nhìn cái xác leo tường tẩu thoát vào bóng đêm.

“Phen này thì khó dọn dẹp rồi đây.” Nhan Dục Trì vẩy một đường kiếm hoa đẹp mắt rồi tra kiếm vào vỏ. Hắn khoát tay ra lệnh cho đám nhân viên ngoại cần đang co cụm phía sau tản ra: “Tìm thấy nó thì tuyệt đối không được tiếp xúc trực diện, lập tức phát tín hiệu cho ta!”

Diêu Vấn Tân rút điện thoại gọi cho Sở Mẫn, nhờ gã tra soát lại toàn bộ hồ sơ của Trương Hữu Chí, sau đó lẳng lặng bước ra phía ngoài phố Ngọc Liễu.

Nhan Dục Trì sải bước song hành cùng y, gương mặt vốn hay cợt nhả nay đã trở nên nghiêm nghị: “Chuyện này không đúng chút nào.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc