Luôn Có Đàn Ông Muốn Tranh Vợ Với Tôi

Chương 4

Trước Sau

break

Ánh mắt Lâm Sầm Cấm quét qua lồng ngực căng tròn của hắn ta. Cô vừa trải nghiệm nơi đó, rất mềm.

Cô vờ như mất kiên nhẫn lên tiếng: "Kéo tôi lại làm gì?"

Lúc này, gã nam vương mới như sực nhớ ra mình phải quyến rũ cô, vắt óc nghĩ ra một câu vụng về: "Lâm tổng, tôi thích cô."

Nơi đây là điểm giao giữa hành lang và đại sảnh, thỉnh thoảng lại có nhân viên đẩy xe phục vụ đi ngang, hay khách khứa ra ngoài hút thuốc lướt qua, thế nên hắn ta nói câu này với âm lượng rất nhỏ.

Lâm Sầm Cấm cũng phối hợp tiến lại gần hơn một chút, đầu ngón tay điểm lên yết hầu hắn ta, lơ đãng xoay tròn: "A, cậu có biết tôi đã có chồng con rồi không?"

Bất cứ kẻ nào sấn sổ bám lấy khiến cô có hứng thú tình dục, cô đều xác nhận xem đối phương có biết mình là người thứ ba mà vẫn cố tình đâm đầu vào hay không.

Hơi thở của gã nam vương thắt lại, giọng nói trong trẻo trở nên căng thẳng: "Tôi biết."

Ừm, là một gã đàn ông chủ động muốn làm kẻ thứ ba.

Bàn tay Lâm Sầm Cấm di chuyển đến trước ngực hắn ta, cách một lớp áo, cô chuẩn xác véo lấy nụ hoa của hắn ta, dùng lực vặn một cái, hài lòng khi nghe thấy hắn ta bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

"Vậy cậu có biết những kẻ từng đến câu dẫn tôi trước đây đều có kết cục thế nào không?"

Gã nam vương không đáp, sắc hồng trên mặt phai nhạt đi đôi chút, nhưng ánh mắt nhìn Lâm Sầm Cấm vẫn giữ nguyên sự kiên định.

Tất nhiên là hắn ta biết.

Những kẻ dám cả gan câu dẫn cô đều có kết cục không tốt đẹp, chỉ vài ngày sau là chết một cách bí ẩn. Kẻ duy nhất còn sống sót, tin tức cuối cùng là đã đi đến vùng đất biên giới nguy hiểm, đến nay vẫn bặt vô âm tín.

Nhưng dẫu có thế, vẫn có biết bao kẻ liều mạng lao vào quyến rũ cô. Suy cho cùng, với thân phận người cầm lái nhà họ Lâm, chút tài sản lọt qua kẽ tay cô cũng đủ để một kẻ bình thường vung tiền như nước cả đời.

Ba của gã nam vương gánh trên lưng khoản nợ cờ bạc khổng lồ, mẹ lại nằm liệt giường mỏi mòn chờ tiền thuốc men. Hắn ta đã quá thiếu tiền rồi.

Hắn ta sẵn sàng đem mạng sống ra đặt cược.

Nhỡ đâu? Nhỡ đâu hắn ta lại là kẻ đặc biệt thì sao?

Một ván cược, thua thì mất mạng, thắng thì có thể triệt để thay đổi hoàn cảnh gia đình, sống những tháng ngày ưỡn ngực ngẩng cao đầu không phải lo nghĩ về tiền bạc. Quá xứng đáng, không phải sao? Dù sao thì mạng của kẻ nghèo hèn này, hắn ta cũng chẳng thiết tha giữ lại làm gì.

Ánh mắt Lâm Sầm Cấm dừng lại trên khuôn mặt hắn ta. Vẻ kiên quyết pha lẫn hưng phấn ấy, cô quá đỗi quen thuộc. Cứ dăm ba bữa, cô lại thấy những biểu cảm này trên mặt lũ đàn ông ve vãn mình.

Dường như tất cả đều đang đánh cược xem liệu mình có thể khiến cô phá lệ hay không.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương