“Chú Khang, trưa nay cháu không ăn cơm ở nhà.”
“Phu nhân định ra ngoài sao?”
“Vâng, cháu muốn đi dạo một vòng, xem có tìm được món quà nào vừa ý không.”
Tống Khanh Dư lên lầu gội đầu, trang điểm xong xuôi rồi chuẩn bị ra ngoài.
“Thiếu phu nhân, để Tiểu Lưu đưa cô đi.” Chú Khang sắp xếp tài xế cho cô.
“Vâng ạ.”
Trên đường đến trung tâm thương mại, Tống Khanh Dư không ngừng tìm kiếm trên mạng “nên tặng gì cho người giàu có”, các câu trả lời muôn hình vạn trạng: nào là tặng tình cảm, tặng thực phẩm hữu cơ, tặng sách có nội dung độc đáo, v.v... Cô chẳng hài lòng cái nào, nhất là cái đầu tiên — tặng tình cảm, vậy phải tặng kiểu gì?
Đến bãi xe ngầm dưới trung tâm thương mại, Tiểu Lưu xuống xe mở cửa cho cô.
“Thiếu phu nhân, cô muốn tôi lên cùng hay chờ ở đây?”
“Anh cứ chờ ở đây nhé.”
Cô đâu phải đi mua sắm nhiều, không cần người phụ giúp xách đồ.
“Vâng.”
Tống Khanh Dư lên thang máy đến khu mua sắm. Hôm nay là ngày làm việc, khách khá thưa thớt, mấy cửa hàng đồ hiệu càng thêm vắng vẻ. Cô đi một vòng, vẫn không chọn được món quà nào ưng ý.
Cuối cùng, bước chân Tống Khanh Dư dừng lại trước cửa hàng Dupont. Chiều hôm qua, cô thấy Lệ Hoài Đông đứng trong vườn hút thuốc, cái bật lửa rơi xuống bị nứt vỡ hình như là của thương hiệu này.
Cô thật sự không biết anh thích gì nhưng cô biết đồ hỏng thì cần thay mới, món quà này chắc chắn là thứ anh đang cần.
Tống Khanh Dư vào tiệm chọn lựa khá lâu, cuối cùng chọn được một chiếc bật lửa màu đen viền vàng. Tủ đồ của Lệ Hoài Đông đa phần là đồ đen, cô đoán chắc anh cũng thích màu đen. Chiếc bật lửa này viền ngoài được dát vàng tinh tế, làm cho sắc đen trở nên cực kỳ sang trọng.
Giá cũng không quá đắt, nằm trong khả năng của cô.
“Thưa cô, cô có muốn viết thiệp chúc mừng không ạ?”
“Không cần, tôi tự viết.”
“Vâng, để tôi lấy bút cho cô.”
Nhân viên đưa thiệp và bút cho cô. Tống Khanh Dư suy nghĩ một lát, rồi viết lên thiệp: “Anh Lệ, chúc anh vui vẻ, không chỉ trong ngày sinh nhật!”
Cô cầm hộp quà chuẩn bị xuống tầng, khi đang đợi thang máy thì một nữ nhân viên mặc đồng phục trung tâm thương mại bước tới nói: “Thưa cô, xin lỗi, thang máy đang bị lỗi cần bảo trì. Cô vui lòng đi thang bộ giúp nhé.”
“Vâng.”
Tống Khanh Dư nghĩ, chỉ ba tầng thôi, đi thang bộ cũng không sao. Cô xách túi quà đi về phía lối thang bộ, vừa bước vào thì đèn cảm ứng chưa kịp bật sáng, một đôi tay to lớn từ sau cánh cửa bất ngờ vươn ra khống chế cô.
“Ưm!”
Tống Khanh Dư theo phản xạ muốn kêu cứu nhưng người đó dùng một chiếc khăn trắng bịt kín miệng cô, cô vùng vẫy vài cái rồi ngất lịm...
Hôm nay là hội nghị đỉnh cao của tập đoàn Lệ thị.
Cả buổi chiều Lệ Hoài Đông đều bận chủ trì họp. Khi hội nghị gần kết thúc, Sở Dục bỗng gõ cửa bước vào phòng họp. Sở Dục xưa nay luôn biết chừng mực, chưa bao giờ cắt ngang cuộc họp giữa chừng như thế này.
Lệ Hoài Đông liếc nhìn anh ta.
Sở Dục lập tức đi đến bên anh, cúi người ghé sát tai thì thầm đủ để chỉ mình anh nghe thấy: “Thiếu phu nhân mất tích rồi.”
Lệ Hoài Đông nhíu mày, rồi ra hiệu cho trợ lý Cao Dương bên cạnh.
“Phần còn lại cậu chủ trì.”
“Vâng, Lệ tổng.”
Lệ Hoài Đông lập tức đứng dậy, sải bước rời khỏi phòng họp, Sở Dục theo sát phía sau. Cả hai đi thẳng xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Vừa đi, Lệ Hoài Đông vừa hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
“Là Tiểu Lưu gọi tới, nói chiều nay chở thiếu phu nhân đến trung tâm thương mại chọn quà sinh nhật cho anh. Cô ấy vào trung tâm mãi chưa xuống, Tiểu Lưu gọi điện thì thấy tắt máy. Anh ấy lo lắng nên liên hệ ban quản lý trung tâm nhờ tìm người. Kết quả, camera cho thấy thiếu phu nhân đi vào cầu thang thoát hiểm rồi không thấy ra nữa.”
Lệ Hoài Đông nghe đến đoạn Tống Khanh Dư đi chọn quà sinh nhật cho anh, khẽ khựng lại một giây. Sở Dục lấy ra một hộp quà từ trong xe.
“Lệ tổng, đây là quà thiếu phu nhân mua cho anh, rơi lại trong cầu thang, được Tiểu Lưu nhặt về.”
Lệ Hoài Đông mở hộp, một tấm thiệp nhỏ rơi ra: “Anh Lệ, chúc anh vui vẻ, không chỉ trong ngày sinh nhật!”