"Thiếu phu nhân, tôi lo quá nên lại đo thêm lần nữa, vẫn chưa hạ sốt. Cô dán miếng này vào đi, bác sĩ đang tới rồi."
Tống Khanh Dư gật đầu.
Một lát sau, bác sĩ đến, khám qua kê thuốc và dặn uống nhiều nước. Tống Khanh Dư ngoan ngoãn uống một cốc nước ấm to. Quả nhiên, chưa bao lâu sau, cô đổ mồ hôi, nhiệt độ cũng giảm.
Đêm nay dường như dài đặc biệt, còn Lệ Hoài Đông thì thực sự không quay về. Sáng sớm hôm sau, Tống Khanh Dư đã vội đến đoàn phim hóa trang. Không may là hôm nay cô có một cảnh quay xuống nước với nam nữ chính.
Trời tháng mười một, nhiệt độ đã hạ thấp, đêm qua cô vừa sốt xong, thật sự không nên xuống nước nhưng cả đoàn đã chuẩn bị xong xuôi, nam nữ chính cũng tự mình xuống nước, cô không thể thoái thác đành cắn răng lao vào.
Khoảnh khắc nhảy xuống nước, Tống Khanh Dư lạnh đến thấu xương. Theo kịch bản, cô còn phải muộn hơn nam nữ chính ít nhất mười giây mới được lên bờ. Mười giây trong nước dài như cả tiếng đồng hồ trên cạn. Khi cô trồi lên khỏi mặt nước, ánh mắt lạnh băng từ trên bờ khiến cô rùng mình.
Là Lệ Hoài Đông.
Cô không biết anh đến từ lúc nào, mặc áo khoác đen đứng giữa làn sương lờ mờ, từ xa đã toát ra khí thế áp đảo. Tống Khanh Dư còn đang ngây người, đã bị nhân viên kéo lên bờ. Phó đạo diễn đưa cô cái khăn tắm: "Khanh Dư, vào phòng nghỉ tắm nước nóng đi, kẻo lại cảm."
"Còn Lệ tổng sao lại đến đây?" cô hỏi.
"Lệ tổng đến thăm đạo diễn Phan."
Thì ra là đến thăm đạo diễn Phan.
Tống Khanh Dư không để tâm đến anh, quay đầu chạy vào phòng nghỉ của mình. Bình nóng lạnh trong phòng mới được lắp gần đây, đây là lần đầu tiên Tống Khanh Dư tắm ở đoàn nên không thấy an tâm, liền khóa trái cửa phòng nghỉ. Sau khi tắm xong, thay đồ ra ngoài, cô phát hiện Lệ Hoài Đông đang tựa vào cửa phòng nghỉ của cô.
"Anh ở đây làm gì? Bị người khác thấy thì sao?" Cô kéo anh vào phòng, khóa cửa lại.
Lệ Hoài Đông nhân cơ hội đè cô lên cửa, dùng cơ thể áp sát.
"Anh làm gì đấy?" Tống Khanh Dư vẫn nhớ chuyện anh qua đêm ở khách sạn Bách Hào với Thẩm Mộng Ly, trong lòng bực bội.
"Tống Khanh Dư, em vừa hạ sốt sao lại quay cảnh xuống nước? Em nghĩ cát-sê quan trọng hơn sức khỏe à?"
Lần đầu tiên anh gọi cô đầy đủ họ tên, giọng đầy giận dữ.
Cô cũng bốc đồng theo cảm xúc: “Đúng vậy, thù lao đương nhiên quan trọng. Phụ nữ chỉ khi có nhiều tiền mới đủ bản lĩnh để đối mặt với sóng gió cuộc đời. Đàn ông và hôn nhân đều không thể dựa vào được.”
“Em đang nói anh đấy à?”
“Không. Đây là kinh nghiệm em rút ra từ cuộc hôn nhân trước.”
“Anh đã nói rồi, anh không giống Lục Ngạn Xuyên.”
“Đàn ông thì ai mà chẳng giống nhau.”
Lệ Hoài Đông im lặng nhìn cô, một lúc sau mới kết luận: “Em đang giận à?”
“Không.”
“Là vì anh không về nhà tối qua?”
“Không phải.”
“Nếu anh biết em bị sốt...”
“Biết rồi cũng chẳng thay đổi được gì.” Tống Khanh Dư đẩy Lệ Hoài Đông ra: "Anh đâu phải thuốc của em.” Cô bước sang bên, giữ khoảng cách rõ ràng với anh.
Lệ Hoài Đông đi tới bên cô, kiên nhẫn dỗ dành: “Khanh Khanh, trước giờ anh đi công tác hay phải xã giao ở ngoài không về Đào Nguyên, em chưa từng hỏi han. Anh tưởng em không quan tâm. Nếu em thật sự quan tâm, từ hôm nay anh có thể báo cáo đầy đủ với em.”
“Tại sao lại là từ hôm nay? Không thể bắt đầu từ hôm qua à?”
“Hôm qua?” Lệ Hoài Đông lập tức nhận ra điểm bất thường: "Em nghi ngờ hành trình tối qua của anh?”
“Không phải nghi ngờ. Em chỉ muốn biết, tối qua anh đã đi đâu?”
“Tối qua anh gặp đối tác. Nói chuyện xong muộn quá nên nghỉ lại khách sạn luôn.”
Tống Khanh Dư mím môi chặt hơn, trong lòng thầm nghĩ gặp đối tác gì mà phải tới khách sạn? Anh đang nói dối. Cả hai đang giằng co, cửa phòng nghỉ bị gõ.
“Cô Tống, cô ở đó không?” Là nhân viên đoàn phim.
Tống Khanh Dư ra hiệu bằng ánh mắt với Lệ Hoài Đông, ý bảo anh đừng lên tiếng, sau đó mới đáp lại: “Tôi ở đây.”
“Cô Thẩm Mộng Ly tới thăm đoàn, nói là muốn xin lỗi cô về chuyện không vui lần thử vai trước.”