Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 42

Trước Sau

break

“Cậu mà nghĩ ra trò này, mình thật sự bái phục.” Tống Khanh Dư giơ ngón cái với Thịnh Tinh Nại.

“Suỵt, hắn đến rồi, chúng ta trốn sau bình phong xem hắn mất mặt nhé.”

Cửa nhà hàng mở ra, có người bước vào. Gần như ngay lập tức, toàn bộ đèn đều tắt phụt. Trong nhà hàng tối om, vài diễn viên đóng “ma” nhanh chóng áp sát người vừa vào.

“Á!” Một tiếng hét thảm vang lên.

Thịnh Tinh Nại cười rúc rích thì thầm bên tai Tống Khanh Dư: “Thành công rồi.”

Tống Khanh Dư lại thấy có gì đó không đúng tiếng hét vừa rồi nghe chẳng giống giọng Lục Ngạn Xuyên.

“Á!”

“Á!”

Liên tiếp hai tiếng hét nữa, mỗi tiếng đều khác nhau. Thịnh Tinh Nại cũng nhận ra điều bất thường, vội bật đèn. Ánh sáng bật lên, chiếu thẳng lên người đàn ông đang đứng ở cửa.

Anh cao ráo, thẳng tắp, khí chất nhã nhặn mà tôn quý. Nhưng khi nghiêng đầu nhìn qua, ánh mắt lại mang vẻ lạnh lùng và u tối đến khó lường. Ba diễn viên đóng “ma” đều đã bị anh đánh ngã dưới chân, ôm tay la oai oái vì đau.

“Người này là ai?”

Thịnh Tinh Nại không nhận ra người vừa đến nhưng Tống Khanh Dư thì nhận ra.

“Đó là Lục Thời Uyên, em cùng cha khác mẹ với Lục Ngạn Xuyên.”

“Hả? Không phải đã nói rõ là xem mắt với Lục Ngạn Xuyên sao? Sao lại thành em trai anh ta?”

Da đầu Tống Khanh Dư tê rần, Thịnh Tinh Nại còn không biết, cô càng không biết gì.

“Cô Thịnh.” Lục Thời Uyên nhìn Thịnh Tinh Nại, ánh mắt đầy ẩn ý: "Buổi xem mắt hôm nay hơi đặc biệt đấy nhỉ?”

“Xin lỗi xin lỗi, không định hù anh đâu.” Thịnh Tinh Nại vội vàng bước đến xin lỗi: "Tôi tưởng người đến là Lục Ngạn Xuyên, nên mới định hù anh ta một phen.”

Trên gương mặt lạnh lùng của Lục Thời Uyên hình như thoáng qua một nụ cười: “Đáng tiếc, hôm nay anh ta không đến.”

“Tại sao không đến?” Thịnh Tinh Nại hỏi: "Chắc bị con hồ ly Tạ Uyển Ninh đó quấn lấy rồi chứ gì?”

“Không rõ.”

“Vậy anh đến là...?”

“Xem mắt với cô.”

Thịnh Tinh Nại bị đơ mất vài giây nhưng rất nhanh đã lấy lại phong thái của đại tiểu thư nhà họ Thịnh: “Ý gì đây? Thịnh – Lục hai nhà xem mắt, các người nhà họ Lục đổi người mà không thèm báo trước cho tôi à?”

“Xin lỗi, là tôi chủ động muốn gặp cô.”

Lời này vừa nói ra, không khí trong phòng bỗng trở nên mập mờ khó tả. Thịnh Tinh Nại liếc nhìn Lục Thời Uyên một cái. Anh ta mặc vest đen, sơ mi trắng thắt cà vạt Windsor, ăn mặc chỉnh tề trang trọng, rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng cho buổi xem mắt hôm nay.

Nhìn lại mình vì nghĩ lát nữa sẽ đóng giả ma dọa người nên cô cố tình mặc cả cây đen, nhìn vào trông vừa kỳ dị vừa dọa người.

“Ờm... để hôm khác đi.” Thịnh Tinh Nại thật sự không muốn ăn mặc thế này mà đi xem mắt. Cô ấy kéo Tống Khanh Dư định rút lui thì bị Lục Thời Uyên đưa tay chặn lại.

“Cô Thịnh, hôm khác thì chưa chắc người gặp cô vẫn là tôi.”

“Ý gì?”

“Hôm nay là cơ hội hiếm có, chúng ta nói chuyện đi.”

Tống Khanh Dư nghe là hiểu, hôm nay Lục Thời Uyên đến là nhắm thẳng vào Thịnh Tinh Nại, chắc chắn có chuyện nghiêm túc cần nói, cô đứng đây thật sự không tiện.

“Ờm... Tinh Nại, mình ra ngoài đợi cậu nhé, hai người cứ nói chuyện.”

Nói xong, Tống Khanh Dư lặng lẽ chuồn lẹ.Vài diễn viên đóng ma trong nhà hàng cũng vội vã rút lui theo.

“Anh muốn nói gì?”

“Ngồi xuống rồi nói.” Lục Thời Uyên lịch sự kéo ghế cho Thịnh Tinh Nại.

Thịnh Tinh Nại ngồi xuống.

Trên bàn là mấy bàn tay giả, còn có một cái đầu lâu đặt trong lọ hoa, xung quanh bài trí như một ngôi nhà ma. Trong khung cảnh kỳ quặc thế này mà nói chuyện nghiêm túc thì đúng là... khó xử. Thế mà Lục Thời Uyên lại thản nhiên như không.

“Anh có gì thì nói nhanh đi.”

“Cô Thịnh, tôi muốn mời cô kết hôn với tôi.”

Thịnh Tinh Nại trợn tròn mắt: “Anh ra đường quên uống thuốc à? Đồ thần kinh!”

Cô ấy bật dậy định đi, lại bị Lục Thời Uyên túm lấy cổ tay.

Lòng bàn tay anh ta nóng rực nhưng ánh mắt nhìn cô lại lạnh băng.

“Thịnh gia và Lục gia liên hôn là điều không thể tránh. Cô không lấy tôi thì phải lấy Lục Ngạn Xuyên. Chọn anh ta, hay là chọn tôi đây là bài bắt buộc phải làm.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương