Không hiểu vì sao, cô có một cảm giác chắc chắn: chỉ cần Lệ Hoài Đông ở đây, cô sẽ không sao cả.
“Truy Phong, dừng lại!”
Lệ Hoài Đông cúi người nhẹ nhàng vỗ lên thân Truy Phong, con ngựa vốn đang hoảng loạn từ từ ổn định lại. Anh nhân cơ hội kéo chặt dây cương, siết mạnh, Truy Phong giãy giụa mấy cái rồi cuối cùng cũng chậm rãi dừng lại.
“Em không sao chứ?” Lệ Hoài Đông hỏi.
Tống Khanh Dư lắc đầu: “Không sao.”
Vừa mới trải qua một phen “kinh hồn bạt vía”, toàn thân cô rã rời, mềm nhũn tựa vào lòng anh. Lệ Hoài Đông ôm lấy eo cô, âm thầm xoa dịu tâm trạng của cô. Một lát sau, anh đỡ cô xuống ngựa.
Quan Tâm Nhã cùng đám nhân viên trường quay thấy ngựa đã dừng, lập tức chạy về phía họ: “Khanh Dư, em không sao chứ?” Phan Giang mồ hôi đầm đìa, quay phim bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên gặp tình huống kiểu này.
“Không sao đâu, đạo diễn Phan.”
“Mau mau mau, đưa Khanh Dư đi nghỉ một chút.”
Quan Tâm Nhã lập tức dìu Tống Khanh Dư đến nghỉ trong lều dựng cạnh đó.
“Hoài Đông à, hôm nay thật sự nhờ có cậu cứu Khanh Dư, không thì phim tôi chưa quay xong đã gặp chuyện lớn rồi! Cảm ơn cậu, cậu là ân nhân của tôi!”
“Đạo diễn Phan, không cần khách sáo. Nhưng con ngựa đột nhiên nổi điên thế này chắc chắn có gì đó không ổn, chuyện này phải điều tra kỹ.”
“Phải phải phải, cậu nói đúng, chuyện này nhất định phải tra cho ra.”
Hai người đang nói chuyện, Truy Phong bị nhân viên dắt đi bỗng hắt xì một cái. Lệ Hoài Đông bước đến trước mặt nó, đưa tay sờ lên mũi ngựa, phát hiện có chút bột ớt còn sót lại. Quả nhiên, Truy Phong là ngựa đã được huấn luyện bài bản, không thể nào vô cớ nổi điên. Trừ phi... nó ngửi thấy mùi gì đó kích thích quá mạnh khiến bị hoảng sợ.
“Đạo diễn Phan, mũi ngựa có bột ớt. Việc nó mất kiểm soát chắc chắn liên quan đến thứ này.” Lệ Hoài Đông nói.
“Bột ớt? Nhưng đoàn phim chúng tôi làm gì có bột ớt.” Đạo diễn Phàn đảo mắt nhìn quanh đám nhân viên: "Có ai hôm nay mang bột ớt đến đây không?”
“Không có.” Vài người đồng loạt lắc đầu: "Tụi em ăn sáng ở nhà rồi mới tới, ai lại rảnh mang bột ớt theo làm gì?”
Mọi người đều có vẻ thật thà, không giống đang nói dối. Không khí hiện trường bỗng chốc trở nên im lặng. Tống Khanh Dư nhớ lại toàn bộ quá trình xảy ra sự cố, đột nhiên nghĩ đến một khả năng liệu có phải vấn đề nằm ở cô?
Lúc nãy cô và Thẩm Mộng Ly thay đồ cùng nhau, trợ lý của Thẩm là Coco Dương Phi nói trang phục bị lấy nhầm, hai người đã đổi lại với nhau.
Tống Khanh Dư cúi xuống liếc qua bộ đồ mình đang mặc. Hôm nay cô mặc bộ đen, thoạt nhìn thì không vấn đề gì nhưng nhìn kỹ lại, viền chân váy có một lớp bột màu nâu nhạt.
Cô nhón váy lên, đưa tay chạm thử, ngửi sát mũi, một luồng mùi cay nồng xộc thẳng vào khoang mũi.
Quả nhiên bột ớt là ở trên người cô.
“Đạo diễn Phan, váy em có dính bột ớt.” Tống Khanh Dư đứng dậy.
“Cái gì?”
“Có người rắc bột ớt vào váy em. Khi em lên ngựa, váy bay lên làm tung bột ớt, ngựa ngửi thấy mùi mới bị hoảng.”
Phan Giang không tin nổi, bước lại gần, ngồi xuống kiểm tra. Trên váy đúng thật có bột ớt.
“Ai làm chuyện này?” Phan Giang nổi giận: "Ai dám rắc bột ớt lên váy của Khanh Dư?”
Nhân viên đoàn phim nhìn nhau, không ai nhận. Thẩm Mộng Ly và trợ lý của cô ta ngồi thảnh thơi ở bên cạnh, tỏ vẻ không liên quan.
Tống Khanh Dư đi thẳng tới trước mặt trợ lý của Thẩm Mộng Ly: “Cô Coco, là cô đổi trang phục của tôi và cô Thẩm phải không?”
“Cô có ý gì?” Coco lập tức nhíu mày: "Cô đang nghi ngờ tôi rắc bột ớt lên váy cô à?”
“Tôi chỉ hỏi là trang phục có phải do cô đổi không. Cô tự nhận nhanh thế làm gì?”
“Tôi không có, tôi không làm! Tôi đâu có lý do gì để làm vậy!”
“Tôi và cô Thẩm cùng tranh vai diễn này, cô là trợ lý của cô ấy, lý do này đủ rồi.”
“Tống Khanh Dư, cô đừng lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử!” Thẩm Mộng Ly bấy giờ mới lên tiếng, cao giọng nói: “Tôi không thiếu vai diễn, chị Coco cũng không đến mức vì tôi mà làm ra chuyện độc ác như thế.”