Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 21

Trước Sau

break

“Vợ đã muốn giấu hôn thì anh đành giấu kỹ một chút thôi.”

Lệ Hoài Đông nói chuyện mang theo giọng Bắc Kinh, âm cuối luyến nhẹ cộng thêm giọng trầm đầy từ tính, đặc biệt dễ nghe. Nhất là hai chữ “vợ ơi”, từ miệng anh nói ra, như có dòng điện truyền qua.

Mặt Tống Khanh Dư lập tức đỏ bừng.

“Cổ em còn đau không?” Lệ Hoài Đông nghiêng người tới, cúi đầu kiểm tra vết thương của cô.

“Không sao đâu.”

“Vẫn còn đỏ lắm.”

Cổ cô mềm mại, phần da bị bàn tay của Ngụy Lâm siết qua giờ đỏ bầm, tím tái, trông như chỉ cần nhấn thêm chút nữa là máu sẽ trào ra.

“Anh đưa em đi viện kiểm tra một chút.”

“Không cần đâu, em không sao.”

Nhưng Lệ Hoài Đông vẫn kiên quyết đưa Tống Khanh Dư đến bệnh viện. Bác sĩ khám xong thì bảo là mao mạch bị vỡ, cần chườm đá tại chỗ kết hợp uống thêm vitamin E.

Hai người đến quầy thuốc lấy vitamin E, lúc rời khỏi bệnh viện, Lệ Hoài Đông lại ghé tiệm tạp hóa dưới lầu mua thêm túi chườm đá. Vừa lên xe, anh đã nghiêng người sang: “Ngẩng đầu lên.”

Tống Khanh Dư nhìn túi đá trong tay anh, đoán anh muốn giúp mình chườm cổ, cô nào dám để vị đại gia này hầu hạ, lập tức nói: “Anh Lệ, cảm ơn anh để em tự làm.”

Nói rồi, cô đưa tay định lấy túi đá, Lệ Hoài Đông rút tay về, không cho cô lấy: “Em gọi anh là gì cơ?”

Tống Khanh Dư sững người: “Xin lỗi, em buột miệng quên mất.”

“Ngẩng đầu lên.”

“Em thật sự có thể tự làm mà.”

Thấy cô bướng bỉnh, Lệ Hoài Đông dứt khoát ngả lưng ghế phụ xuống. Tống Khanh Dư bị bất ngờ, nửa người ngả ra nằm trước mặt anh. Lệ Hoài Đông nâng cằm cô lên chậm rãi áp túi đá vào chỗ bị bầm trên cổ.

Trong xe ánh sáng không rõ nhưng cổ cô trắng đến chói mắt, vết hằn đỏ bớt đi đôi chút, nhìn đỡ kinh hơn, thậm chí còn làm nổi bật sự gợi cảm cấm dục, da cô thật mềm.

Không trách hôm đó môi anh hơi mạnh tay một chút mà đã để lại dấu vết, nghĩ đến đêm đó hai người bên nhau, cơ bụng anh căng lại trong người nóng bừng.

Tống Khanh Dư bị anh nhìn chăm chú như vậy, cả người cũng nóng ran, cứng đờ: “Anh... anh lái xe đi, em tự cầm là được.” Cô giật lấy túi đá, ánh mắt lảng sang phía cửa sổ.

Lệ Hoài Đông không nói gì, ngồi thẳng người lại rồi khởi động xe.

Chú Khang biết hôm nay Lệ Hoài Đông về, đã dặn nhà bếp chuẩn bị hẳn một bàn đồ ăn ngon. Tống Khanh Dư nhìn mà đói lả nhưng để giữ dáng cô vẫn không dám ăn nhiều. Dù gì, giờ cô định quay lại giới giải trí chuyện giữ hình thể vẫn phải làm.

Ăn xong, Lệ Hoài Đông vào thư phòng xử lý công việc. Tống Khanh Dư về phòng tắm rửa, sấy khô tóc vừa xong thì nghe thấy tay nắm cửa phòng bị ấn xuống, Lệ Hoài Đông đi vào.

Cô mới chuyển đến Đào Nguyên ngày đầu tiên thì anh đã đi công tác, mấy ngày nay cô quen với việc một mình chiếm cả phòng ngủ lớn. Giờ anh đột nhiên quay về, cô bối rối hẳn. Nhất là nghĩ đến chuyện tối nay hai người còn phải nằm chung giường, cô lại càng lúng túng.

“Em ngủ trước đi, anh đi tắm.” Lệ Hoài Đông nói.

Tống Khanh Dư gật đầu, giường trong phòng rất rộng, mấy hôm trước cô lăn qua lộn lại thoải mái, hôm nay vừa nằm xuống thì chỉ dám nép sát một bên. Lệ Hoài Đông tắm xong đi ra, trong phòng chỉ còn một chiếc đèn tường nhỏ bật sáng. Mép giường nhô lên một nhúm dài mảnh.

“Ngủ rồi à?” Anh bước tới.

Tống Khanh Dư quấn mình kín mít trong chăn, mắt nhắm chặt, mái tóc dài đen nhánh xõa trên gối trắng, không khí toàn mùi dầu gội của cô, hương cam chanh mùa hè, nhẹ nhàng thanh mát. Cô không đáp, cũng không mở mắt cố giả vờ ngủ.

Lệ Hoài Đông thấy cô không phản ứng gì nên vặn nhỏ đèn đầu giường rồi nằm xuống bên kia. Trong bóng tối, nệm khẽ lún xuống chăn bị vén lên. Tống Khanh Dư nín thở, co người lại, lặng lẽ dịch sát mép giường hơn.

“Em tính tối nay ngủ dưới sàn à?” Lệ Hoài Đông lại lên tiếng.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã vươn tay kéo cô vào giữa giường, ôm vào lòng. Dưới lớp chăn, hai cơ thể dán sát nhau, một cứng rắn, một mềm mại. Mùi hương từ người anh bao phủ lấy cô như từng đợt sóng ập tới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương