Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 11

Trước Sau

break

Hai người còn đang cãi vã thì Lục Ngạn Xuyên từ ngoài bước vào.

Anh ta thấy Khâu Nguyệt Tiên đã được thả, cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.

"Dì à, dì đừng kích động, giữa con và Ngạn Xuyên không như dì nghĩ đâu, chắc chắn có hiểu lầm, chúng ta có gì từ từ nói, đừng để ảnh hưởng sức khỏe." Tạ Uyển Ninh thấy Lục Ngạn Xuyên đến, lập tức làm bộ làm tịch muốn đỡ Khâu Nguyệt Tiên.

"Đừng chạm vào tôi!"

Khâu Nguyệt Tiên hất tay Tạ Uyển Ninh ra. Rõ ràng bà chỉ dùng chút lực, vậy mà Tạ Uyển Ninh lại loạng choạng ngã ngồi bệt xuống đất.

"Uyển Ninh!" Lục Ngạn Xuyên hốt hoảng lao tới đỡ Tạ Uyển Ninh dậy: "Em không sao chứ?"

Tạ Uyển Ninh rưng rưng lắc đầu: "Em không sao."

Thấy cô bị ấm ức còn cố chịu đựng, Lục Ngạn Xuyên không khỏi đau lòng. Anh ta quay sang nhìn Tống Khanh Dư: "Tống Khanh Dư, chuyện hôm qua ở quán bar tôi còn chưa tính sổ với cô, hôm nay cô lại xúi mẹ cô đến gây chuyện?"

Tống Khanh Dư còn chưa kịp lên tiếng, Khâu Nguyệt Tiên đã chắn trước mặt cô, bảo vệ con gái.

"Lục Ngạn Xuyên, anh nổi giận với con gái tôi cái gì? Cậu đúng là đồ vong ân phụ nghĩa. Bốn năm trước, khi Tạ Uyển Ninh bỏ cậu đi du học, cậu ngày nào cũng mượn rượu giải sầu đến nửa sống nửa chết, là ai bỏ hết công việc để chăm sóc cậu ? Là con gái tôi!" Khâu Nguyệt Tiên đau đớn: "Là con gái tôi đã kéo cậu ra khỏi vực thẳm!"

"Cô ta cố tình lấy lòng tôi, chẳng phải để cưới vào nhà họ Lục sao?" Lục Ngạn Xuyên nói từng chữ như dao cứa.

"Ba năm làm dâu nhà họ Lục, cô ấy được gì? Cuối cùng chỉ đổi lại ba năm thanh xuân và hai bàn tay trắng!"

"Hai bàn tay trắng? Ly hôn rồi Tống Khanh Dư còn lấy được cả căn hộ Lam Viên, cô ta không nói với dì à? Một căn Lam Viên ít nhất cũng đáng giá chục triệu, ba năm qua cô ta chẳng cống hiến gì cho nhà tôi, vậy mà lấy được chục triệu vẫn chưa đủ? Mẹ con các người đúng là tham lam!"

"Khanh Khanh đã chăm sóc ông nội cậu bao lâu lúc bệnh nặng, không công thì cũng có khổ! Nhà họ Lục giàu nứt đố đổ vách, ly hôn mà chỉ cho một căn nhà, cậu còn mở miệng ra khoe được à?" Khâu Nguyệt Tiên ôm lấy vai con gái: "Hồi đó con bé đã có chút tiếng tăm trong giới giải trí, nếu không vì lấy cậu, ba năm nay, nó chẳng lẽ không mua nổi một căn nhà? Lục Ngạn Xuyên, con bé từ bỏ ước mơ vì cậu, tấm lòng đó nghìn vàng không đổi, còn cậu , lại trả ơn bằng cách phản bội, kẻ bạc tình như cậu, trời cũng không dung!"

Lục Ngạn Xuyên nghẹn lời.

Ba năm làm vợ cậu, Tống Khanh Dư quả thực không chê vào đâu được. Từ nhỏ cô đã là người làm gì cũng phải giỏi nhất.

"Thôi đi, đừng nói nữa, đều là lỗi của em." Tạ Uyển Ninh khóc òa: "Là em không tốt, tất cả đều do em, em không nên quay về em đi!" Nói xong, cô ta làm bộ quay người bỏ đi.

Lục Ngạn Xuyên lập tức kéo cô ta lại, nhẹ giọng dỗ dành: "Uyển Ninh, em đừng tự trách. Giữa anh và Tống Khanh Dư tình nghĩa đã cạn, dù em không quay về, anh và cô ta cũng không thể sống tiếp. Người nên rời đi không phải em, mà là họ!"

"Ngạn Xuyên..."

"Đừng khóc." Lục Ngạn Xuyên lau nước mắt cho cô ta, quay sang hung hăng trừng mắt nhìn mẹ con Tống Khanh Dư: "Hai người lập tức thu dọn đồ đạc cút khỏi đây, cửa hàng này tôi đã tặng cho Uyển Ninh, sau này nơi này là địa bàn của cô ấy, ai cũng không được phép đến làm phiền cô ấy!"

Tạ Uyển Ninh đứng cạnh Lục Ngạn Xuyên, ánh mắt chan chứa lệ nhìn sang Tống Khanh Dư, thoáng qua chút đắc ý: "Thiếu gia nhà họ Lục thật là khí thế dữ ha."

Một giọng nói bất ngờ vang lên từ cửa, một người phụ nữ bước vào. Cô ấy mặc vest Dior, giày cao gót nhọn sắc bén, gợi cảm mà lạnh lùng.

Là Thịnh Tinh Nại.

"Tinh Nại, sao cậu lại tới đây?" Tống Khanh Dư bước tới đón.

"Qua xử lý chút công việc." Thịnh Tinh Nại trao cho Tống Khanh Dư ánh mắt trấn an, rồi đi thẳng tới trước mặt Lục Ngạn Xuyên: "Lục thiếu, tôi đến là để thông báo, tối qua có người đã mua lại toàn bộ khu phố thương mại này từ tay tổng giám đốc Lục với giá cao, bao gồm cả cửa hàng anh đang đứng. Nên, hiện tại nơi này không thuộc quyền sở hữu của anh, anh không có quyền đuổi ai, càng không có quyền tặng nó cho ai hết."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương