"A!" Nguyệt Linh sợ hãi đến mức ngây người, cương thi đen sì lao về phía nàng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, mũi kiếm của Phượng Lân lướt qua trước người, quát lớn: "Trận Hàng Ma!"
Ánh kiếm của Phượng Lân, Kỳ Hằng, Tiềm Long, Triều Hà và Nghê Thường lập tức liên kết thành những luồng sáng, tạo thành một pháp trận hình ngũ giác bao trùm lấy Cương Thi Vương.
"Gào!" Hai tay của Cương Thi Vương vừa chạm vào pháp trận đã bị thiêu đốt bốc khói xanh, hắn rú lên đau đớn rồi rơi xuống dưới. Tiểu Trúc thấy vậy bèn hóa thành con trăn xanh khổng lồ quất mạnh đuôi một cái, đánh bay Cương Thi Vương ra ngoài, Cương Thi Vương lăn lốc trên hoang mạc giống như một quả cầu đen.
Ta hài lòng nhếch môi, quả nhiên không cần ta ra tay.
Ta nhắm mắt lại tiếp tục quan sát.
Nhóm năm người Phượng Lân cùng di chuyển đến phía trên Cương Thi Vương, lưới của trận Hàng Ma giáng xuống, chụp lấy Cương Thi Vương. Hắn giãy giụa dưới lưới trận, gào thét đau đớn: "Gào... Gào..."
"Để ta kết liễu hắn!" Nguyệt Linh ngự kiếm lao xuống, nhảy lên giữa không trung, mũi kiếm vung ra, tiên kiếm lao thẳng vào Cương Thi Vương.
"Gào..." Cương Thi Vương đen sì bất ngờ gầm lên một tiếng long trời lở đất, yêu lực bùng nổ dữ dội. Chỉ nghe thấy một tiếng "ầm" nổ vang, cát đá quanh thân hắn tung bay tứ phía, đồng thời cũng khiến pháp trận của nhóm năm người Phượng Lân tan vỡ. Triều Hà và Nghê Thường bị hất văng ra ngoài, Tiềm Long và Kỳ Hằng lập tức lao đến đỡ lấy họ rồi nhảy xuống từ không trung ngay tức khắc, đâm tiên kiếm về phía Cương Thi Vương có thân hình đen sì.
Cương Thi Vương đó trông giống như một xác khô màu đen ngàn năm, như vừa mới tỉnh lại, vẫn chưa hoàn toàn khôi phục hình người.
Phượng Lân đứng vững trên cao, lạnh lùng nhìn xuống, mũi kiếm dựng thẳng trước ngực, tay kia từ từ giơ lên rồi vung mạnh xuống. Tiên kiếm dưới chân hắn lập tức hóa thành cơn mưa kiếm trút xuống như vũ bão, tựa như vô số sao băng xé toạc bầu trời đêm nện vào Cương Thi Vương.
Kỳ Hằng và Tiềm Long lập tức tránh ra, hoàn toàn không lo lắng rằng chiêu thức của Phượng Lân sẽ làm họ bị thương. Sự ăn ý của Côn Luân Thất Tử khiến ta phải nhìn với con mắt khác, bình thường chỉ thấy họ đấu khẩu châm chọc lẫn nhau, không ngờ khi cùng đối đầu với kẻ địch lại đoàn kết nhất trí đến như vậy.
"Ầm!" Mưa kiếm rơi xuống đất, bụi đất bay mù mịt. Tiềm Long và Kỳ Hằng đồng thời phóng tiên kiếm, tiên kiếm trong tay họ hóa thành những luồng sáng xanh đỏ lao vào mớ bụi mù mịt. Triều Hà và Nghê Thường theo sát phía sau phóng tiên kiếm, đan xen với ánh kiếm của Tiềm Long và Kỳ Hằng như một tấm lưới.
Nguyệt Linh ở trên không trung không chút sợ hãi lao thẳng vào mớ bụi mù. Cả thế giới bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, Phượng Lân đáp xuống đất, đứng cùng Kỳ Hằng, Tiềm Long, Nghê Thường và Triều Hà. Bụi đất dần lắng xuống, dưới ánh trăng lạnh lẽo, một kiếm của Nguyệt Linh đã xuyên thủng cơ thể Cương Thi Vương, khắp người con Cương Thi Vương đen sì toàn là thương tích, máu đen chảy ròng ròng.
Đôi mắt đỏ ngầu của Cương Thi Vương nhìn chằm chằm vào Nguyệt Linh, nàng trừng mắt nhìn Cương Thi Vương đầy căm hận: "Yêu quái! Ngươi chết đi!"
Nguyệt Linh mạnh mẽ rút kiếm về khiến Cương Thi Vương loạng choạng. Ta nhíu mày, lập tức nhắc nhở Phượng Lân: "Bảo Nguyệt Linh mau quay lại!"
Phượng Lân nghe thấy giọng ta thì nhanh chóng lao lên. Đúng lúc này, Cương Thi Vương bất ngờ ngửa mặt lên trời gào thét: "A..." Yêu lực mạnh mẽ lập tức bùng nổ, chấn động bụi đất xung quanh, hắn vung cánh tay đen sì, Nguyệt Linh ở gần hắn nhất không tránh kịp nên đã bị hắn tát bay ra ngoài.
"A..." Nguyệt Linh rơi xuống trước mặt Phượng Lân, Phượng Lân lập tức đỡ nàng dậy rồi kéo về phía sau, Nguyệt Linh phun một ngụm máu tươi ra khỏi miệng. Kỳ Hằng và Tiềm Long thấy vậy, phẫn nộ lao về phía Cương Thi Vương.
"Trông chừng muội ấy." Phượng Lân giao Nguyệt Linh cho Nghê Thường và Triều Hà rồi lập tức cầm kiếm nghênh chiến.
Cương Thi Vương đột ngột trở nên to lớn trong cơn bùng nổ yêu lực, thân hình đen sì khổng lồ đứng giữa trời đất, cơ bắp cuồn cuộn, trông vô cùng vạm vỡ. Cũng vì to ra mà đặc điểm nam tính trên cơ thể trần truồng càng thêm rõ ràng, đung đưa giữa hai chân rắn chắc. Trước đó hắn chỉ là một khối đen sì, lại thêm hỗn chiến nên đám nữ tử Triều Hà không để ý, bây giờ, các nàng sợ hãi ôm Nguyệt Linh vội vàng quay lưng bỏ chạy xa, mặt đỏ tía tai.