Ánh mắt của Kỳ Hằng khựng lại, Phượng Lân lạnh lùng đẩy hắn ra. Kỳ Hằng lùi lại một bước, cổ áo bị Phượng Lân túm đến nỗi trở nên nhăn nhúm lộn xộn. Kỳ Hằng lùi lại nhường đường cho ta, ta đi đến bên giường Thiên Thủy, cúi nhìn Thiên Thủy đang hôn mê.
"Rốt cuộc ngươi đã làm gì đại sư huynh?" Nguyệt Linh phẫn nộ chất vấn bên cạnh, định lao tới chỗ ta thì bị Triều Hà và Nghê Thường giữ chặt lại.
"Nguyệt Linh! Bình tĩnh đi! Muội không nghe Phượng Lân sư huynh nói sao, chỉ có nàng ta mới cứu được Thiên Thủy!" Triều Hà dùng sức giữ chặt Nguyệt Linh.
"Nguyệt Linh, Phượng Lân sư huynh sẽ không nói dối đâu." Nghê Thường cũng ở bên cạnh nhẹ nhàng khuyên giải, Nguyệt Linh mới hơi bình tĩnh lại một chút, đứng sang một bên nhìn ta chằm chằm.
Ta không nhìn Nguyệt Linh, thản nhiên đáp: "Tạm dừng quá trình thi biến của hắn, chúng ta phải để hắn siêu thoát khỏi tam giới thì mới có thể trốn thoát sự truy bắt của Minh giới."
"Nghĩa là sao?" Tiềm Long khó hiểu nhìn Phượng Lân.
Phượng Lân nhíu mày: "Là ta suy nghĩ đơn giản rồi. Hôm nay là số mệnh của Thiên Thủy, là ngày chết của huynh ấy trên sổ sinh tử."
Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc vì lời nói của Phượng Lân.
"Sư phụ nói cho dù hôm nay có cứu sống được huynh ấy, quỷ sai Minh giới cũng sẽ truy bắt huynh ấy, Thiên Thủy không trốn thoát được đâu." Lời giải thích nặng nề của Phượng Lân khiến mọi người rơi vào bầu không khí nặng nề, không khí trong phòng như ngưng đọng lại, ngột ngạt đến khó thở.
Nguyệt Linh ngã ngồi xuống mép giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy: "Hóa ra chúng ta tu tiên... Vẫn không thể thoát khỏi sinh tử luân hồi... Chúng ta... Vẫn có tên trên sổ sinh tử..."
"Vậy, làm thế nào để Thiên Thủy siêu thoát khỏi tam giới?" Kỳ Hằng lo lắng hỏi dồn.
"Để hắn biến thành cương thi." Ta liếc nhìn mọi người, thấy Triều Hà và Nghê Thường hít vào một hơi lạnh, ta cười khẩy: "Chỉ có biến thành cương thi, hắn mới không phải là người mà cũng chẳng phải là quỷ, siêu thoát khỏi tam giới, không ai quản được nữa."
"Không được! Tuyệt đối không được!" Kỳ Hằng lắc đầu liên tục, thở hổn hển: "Nếu biến thành cương thi thì Thiên Thủy sư huynh thà chết còn hơn!"
Phượng Lân bỗng nhiên đứng ra trước mặt mọi người, trầm giọng nói: "Cứ làm như vậy đi!"
Mọi người nhất thời im lặng, chỉ nhìn Phượng Lân. Phượng Lân nhìn về phía ta: "Phải để Thiên Thủy sư huynh tiếp tục thi biến sao?"
"Không." Ta giơ tay lên, xấu xa nhìn ra ngoài cửa: "Làm như vậy thì Thiên Thủy chỉ có thể biến thành cương thi bình thường, không có tư duy riêng, chỉ biết chạy lung tung cắn người như chó dại. Vậy nên chúng ta phải tìm được Cương Thi Vương, các ngươi giết Cương Thi Vương, thế thì ta có thể khiến Thiên Thủy biến trở lại hình dáng ban đầu, nhưng chỉ có các ngươi mới làm được chuyện này." Ta quay sang liếc nhìn bọn họ: "Có cứu được Thiên Thủy hay không, phải nhờ vào các ngươi rồi."
Nguyệt Linh ngẩn ngơ nhìn ta một lúc, bất ngờ đứng dậy, đôi mày thanh tú nhíu chặt: "Ta mặc kệ! Ta nhất định phải cứu sống Thiên Thủy, bất kể huynh ấy biến thành cái gì!" Nói rồi, nàng cầm tiên kiếm lao thẳng ra ngoài, khi đi ngang qua ta thì dừng lại, quay đầu lườm ta một cái lạnh lùng: "Ta tin lời ngươi, tốt nhất là ngươi đừng có lừa ta!" Nàng giống như đang cảnh cáo ta, buông lời xong thì bỏ đi ngay.
Triều Hà và Nghê Thường nhìn nhau, lập tức đuổi theo. Ngay sau đó, Kỳ Hằng và Tiềm Long cũng vội vã rời đi. Phượng Lân định đi theo thì ta đưa tay chặn trước ngực hắn, hắn nhìn ta, ta nheo mắt nhìn bóng lưng mọi người: "Ta không tin bọn họ, sau khi xong việc, ta sẽ xóa ký ức của tất cả mọi người."
Phượng Lân nhìn ta một lát rồi gật đầu không chút do dự. Lần này hắn không ngăn cản ta nữa, hắn nghiêm túc nhìn ta: "Làm sao để tìm được Cương Thi Vương?"
"Tiểu Trúc sẽ dẫn các ngươi đi."
"Được!" Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay ta: "Sư phụ, người đừng động tí là dùng thần lực, để tránh bị người khác phát hiện." Dứt lời, hắn cầm kiếm bay đi, thân thủ gọn gàng toát lên vẻ anh tuấn khiến người ta rung động.