Đúng lúc này, trong số mấy con cương thi đang vây lấy Nguyệt Linh bỗng có một con nhảy lên, chộp lấy cánh tay Nguyệt Linh định cắn!
"Á!" Nguyệt Linh sợ hãi hét lên. Thiên Thủy nhìn thấy cảnh đó, lập tức xoay người phóng kiếm quyết, tiên kiếm đâm phập xuyên thủng lồng ngực của con cương thi đó, đồng thời quét sạch những con cương thi khác đang vây quanh Nguyệt Linh. Nguyệt Linh coi như đã được cứu, nàng cảm kích vội nhìn về phía Thiên Thủy, nhưng bầy cương thi vây quanh Thiên Thủy cũng đồng loạt lao vào.
"Thiên Thủy sư huynh cẩn thận!" Nguyệt Linh cuống cuồng lao tới.
Thiên Thủy mất đi tiên kiếm, giang rộng hai tay, chấn bay lũ cương thi xung quanh. Cùng lúc đó, Phượng Lân, Kỳ Hằng, Tiềm Long, Triều Hà và Nghê Thường cũng lần lượt vây quanh hắn. Bọn họ bấm tay niệm thần chú, trận pháp liên kết giữa họ, một kết giới lập tức bung ra, bảo vệ chính họ, cũng khiến lũ cương thi không thể lại gần nửa bước.
"Thiên Thủy, huynh sao rồi?" Phượng Lân và những người khác vội vàng quay lại.
Thiên Thủy đứng giữa bọn họ, vẻ mặt lại trở nên cứng đờ. Hắn từ từ giơ cánh tay lên, trên ống tay áo trắng tinh sạch sẽ là vết máu đen sì rõ ràng!
Tất cả mọi người lập tức hít vào một hơi lạnh, ánh mắt nặng nề và đau xót.
Ta nhếch môi từ từ hạ xuống, lơ lửng trên kết giới của họ: "Chậc chậc chậc, còn là Côn Luân Thất Tử nữa chứ, đánh cả ngày trời mà chẳng giải quyết được cương thi, lại còn bị cương thi cắn."
Ta vừa dứt lời, những người trong kết giới kinh ngạc ngẩng đầu lên. Phượng Lân nhìn thấy ta thì vội bước tới dưới chân ta, cuống cuồng quát lớn: "Không phải bảo muội về Côn Luân trước rồi sao? Ở đây rất nguy hiểm!"
"Đúng vậy, ở đây nguy hiểm lắm." Ấy thế mà Tiềm Long cũng bước lên theo: "Muội mau về..."
"Không giúp thì thôi, còn đứng trên đó nói mát!" Nguyệt Linh tức giận cắt ngang lời Tiềm Long, cũng cắt ngang ánh mắt Phượng Lân nhìn ta. Phượng Lân nhíu mày nhìn Thiên Thủy đang thẫn thờ phía sau, đôi mắt của Thiên Thủy trống rỗng, trên khuôn mặt ôn hòa thường ngày chỉ còn lại sự tuyệt vọng chết chóc.
Nguyệt Linh vừa khóc vừa phẫn nộ nhìn ta: "Ngươi có biết Thiên Thủy sư huynh bị cương thi cắn không? Sao ngươi có thể nói như vậy chứ!" Nàng tức giận đến nỗi cả người run rẩy, Triều Hà và Nghê Thường cũng buồn bã cúi mặt, Triều Hà đưa tay ôm lấy vai Nguyệt Linh, Nguyệt Linh ôm chầm lấy nàng bắt đầu òa khóc.
Thiên Thủy vẫn ngẩn ngơ nhìn về phía trước, bên ngoài kết giới, lũ cương thi điên cuồng cào cấu vào kết giới của họ vô cùng đáng sợ. Kỳ Hằng cũng mất đi nụ cười phóng khoáng thường ngày, ánh mắt đau buồn đưa tay đặt lên vai Thiên Thủy.
Bỗng nhiên, một luồng gió tanh ập đến bên cạnh ta, Tiềm Long hét lên: "Yên Hồng mau bay đi!"
Nghe tiếng hét gấp gáp của hắn, Phượng Lân lập tức xoay người: "Sư phụ!"
Hắn buột miệng thốt ra hai chữ sư phụ, dường như không hề suy nghĩ mà lao ra khỏi kết giới, hoàn toàn không nhận ra tiếng gọi sư phụ của hắn đã khiến tất cả mọi người trong kết giới trợn tròn mắt kinh ngạc, ngay cả Thiên Thủy đang thẫn thờ cũng ngơ ngác nhìn về phía Phượng Lân.
Ánh kiếm xẹt qua bên người ta, kiếm của Phượng Lân xuyên thủng con cương thi đang lao về phía ta, hắn che chắn cho ta trong lòng. Lũ cương thi bên ngoài kết giới thấy có người đi ra thì lập tức ùa tới. Ta lạnh lùng liếc nhìn Phượng Lân một cái, vung tay lên: "Cút về đi!"
Ma lực phóng ra từ tay phải, đẩy thẳng Phượng Lân trở về kết giới. Ngay sau đó, ta ném kính Càn Khôn ra, kính Càn Khôn xoay tròn trong lòng bàn tay ta, ta nhếch mép cười lạnh nhìn những người trong kết giới: "Để ta cho các ngươi xem công dụng thực sự của kính Càn Khôn!"
Dứt lời, ta ném kính Càn Khôn lên cao trước ánh mắt kinh ngạc của bọn họ: "Thiên Tru!"
Kính Càn Khôn xoay tròn rồi nhanh chóng phóng to, to dần, to dần! Cùng lúc đó, Tiểu Trúc lao ra khỏi kính Càn Khôn, hóa thành con trăn khổng lồ màu xanh lục bay vút qua người ta, thổi tung mái tóc và tà váy của ta, lao thẳng vào giữa bầy cương thi! Một cú đớp nuốt chửng vô số cương thi!
"Đó chẳng lẽ là!" Phượng Lân kinh ngạc nhìn con trăn xanh, Thiên Thủy và những người khác cũng kinh ngạc nhìn Tiểu Trúc đang xông vào giữa bầy cương thi.
Ta cười khẩy: "Không sai, chính là con xà yêu ngươi thu phục đấy. Hắn tên Tiểu Trúc, ta quên chưa nói với ngươi, hắn có năm trăm năm đạo hạnh, bây giờ thì... Hắn là người của ta rồi." Ta thả Tiểu Trúc ra là để hắn chiến đấu, nhưng ta không ngờ hắn lại có thể liều mạng vì ta đến thế. Hắn đang chuộc tội, đang trút giận, nhưng bất kể thế nào, hắn cũng là của ta rồi.