Ta lười biếng liếc nhìn Yên Tấn một cái rồi quay sang nhìn Tiểu Trúc: "Ngươi cũng đừng hận hắn nữa, hãy nghĩ đến những nữ nhân hậu cung đã từng oán hận ngươi vì yêu thuật của ngươi đã mê hoặc hắn lúc trước đi. Hôm nay hắn si mê ta mà vứt bỏ ngươi, chẳng qua cũng là báo ứng của ngươi, chỉ trách ngươi mù mắt, yêu sai người."
Cơ thể của Tiểu Trúc khẽ run lên, ngẩn ngơ nhìn xuống mặt đất.
Ta nhếch mép khinh thường: "Cứ coi như chơi đùa với tên nam nhân này một trận, cần gì phải để tâm, sau này hãy tìm một người thật lòng yêu thương mình."
"Thượng thần dạy bảo rất phải!" Tiểu Trúc nghiến răng nghiến lợi, quỳ xuống bên cạnh ta, vẻ mặt đã hoàn toàn chết lặng: "Tiểu yêu nguyện theo thượng thần về Côn Luân chịu phạt, tu tiên lại từ đầu!"
"Ừm... Thế mới đúng chứ. Kiếp này hắn chê ngươi là yêu, đợi đến khi ngươi thành tiên thì chớ có thèm nhìn hắn lấy một cái." Ta lấy kính Càn Khôn ra, ánh sáng vàng dịu dàng bao phủ lên người Tiểu Trúc. Nàng ta không nhìn Yên Tấn thêm một lần nào nữa, thân hình dần dần biến đổi thành thiếu niên: "Tiểu Trúc sẽ không làm nữ nhân nữa, tình yêu của nữ nhân, quá đau khổ..." Giọng nói nghẹn ngào khàn đặc của nàng ta dần tan biến trong ánh sáng vàng của Càn Khôn Kính, loài yêu vốn không có giới tính, nàng ta tổn thương vì tình, không nguyện làm nữ nhân nữa.
"Oa..." Lũ quạ đen "phành phạch” bay đi, như sợ rằng tiếp theo chúng sẽ bị ta thu phục.
Trong Ngự thư phòng chỉ còn lại ta và Yên Vân vương, hắn vội vàng cụp mắt xuống, vô cùng cung kính dập đầu: "Đa tạ thần nữ cứu mạng."
"Ai thèm cứu ngươi, ta chỉ muốn gặp chủ nhân của ngươi thôi." Ta nhìn bàn tay phải, ma lực đã bao quanh đầu ngón tay.
"Chủ nhân?" Trong lúc hắn ngẩng mặt lên đầy vẻ khó hiểu thì ta vung tay phải lên, ma lực lập tức hóa thành một móng vuốt đen đánh thẳng vào ngực hắn: "Cút ra đây cho bổn tôn!"
"A..." Yên Tấn đau đớn giang rộng hai tay, trong nháy mắt, một hài tử mặc đồ đen từ sau lưng hắn "lăn lông lốc" ra ngoài, ánh mắt mơ màng thất thần một chút rồi ngất đi, ngã một cái "bịch" xuống đất. Ta lạnh lùng liếc nhìn, một cái đầu trọc lốc lén lút thò ra từ sau lưng Yên Tấn đang ngã gục, khuôn mặt mũm mĩm hồng hào đáng yêu, bộ đồ đen nhỏ xíu khiến nó trông như một quả cầu đen nhỏ.
Đôi mắt to tròn đen láy của nó vừa nhìn thấy ta đã sợ hãi bỏ chạy.
"Muốn chạy à!" Ta ngoắc tay một cái, ma lực hóa thành cánh tay dài, ngón tay móc vào cái cổ áo bé xíu của nó, xách ngược nó về trước mặt.
"Cứu mạng! Cứu mạng!" Tay chân bé xíu của nó đạp loạn xạ vì sợ hãi, khuôn mặt mũm mĩm đỏ bừng lên vì cuống, nó vội vàng dùng đôi tay nhỏ ôm lấy cái đầu trọc lốc của mình: "Đừng ăn thịt ta, đừng ăn thịt ta! Ta không ngon đâu!" Vừa dứt lời, nó "bùm" một tiếng, hóa thành một quân cờ màu đen rơi xuống.
Tôi lập tức đưa tay ra, "bộp" một cái đã nắm trọn quân cờ trong tay, khi mở lòng bàn tay ra, nó lại hóa thành người tí hon quỳ lạy trong lòng bàn tay ta: "Tha mạng, tha mạng! Xin người tha mạng!"
Ta cười tà: "Chủ nhân của ngươi không xuống đây thì ta sẽ ăn thịt ngươi!" Ta giả vờ hung dữ nhìn nó, nó sợ đến mức lại "bùm" một tiếng, biến thành quân cờ màu đen bóng loáng như cái đầu trọc của nó vậy.
Ta nhíu mày: "Thật nhạt nhẽo, mới dọa chút đã biến về nguyên hình rồi." Ta chán nản tung hứng nó, quân cờ màu đen phát ra tiếng kêu non nớt như hài tử ba tuổi: "A... A... Cầu xin đại tiên đừng ném nữa, đau quá à... A... Hu hu... Hu hu... Xin hãy dịu dàng với ta một chút... Hu hu..."
"Ngươi câm miệng! Một quân cờ mà kêu la cái gì, ồn chết đi được. Sao lại chậm thế này?" Ta chán nản tung hứng quân cờ nhỏ đang la hét om sòm, bỗng nhiên, quân cờ khựng lại giữa không trung, ánh sáng vàng từ trên cao bất ngờ giáng xuống, nện mạnh xuống trước mặt ta, khiến không gian xung quanh lập tức ngưng đọng, ngăn cách với bên ngoài. Ta nhếch môi cười, cuối cùng cũng đến rồi.