"Cút! Cút khỏi thôn Diêu Gia chúng ta!"
"Cút đi..."
"Đừng bao giờ quay lại nữa... Đồ yêu quái..."
Nam nhân vung cào trong tay, nữ nhân ném lá rau thối, Trà Hoa đứng sang một bên, lặng lẽ mỉm cười trong nước mắt.
"Keng..." một tiếng, tiếng kiếm rít lên cắt ngang ánh mắt đang nhìn nhau giữa ta và Phượng Lân. Tiên kiếm trong tay hắn đang run lên bần bật, Phượng Lân kinh ngạc nhìn xuống, đôi mày lập tức nhíu chặt.
Tiên kiếm của đệ tử Côn Luân ngoài công dụng ngự kiếm phi hành thì còn có thể dùng để đưa tin, rót tiên lực vào tiên kiếm của mình là có thể liên lạc với đồng môn. Nhìn vẻ mặt bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng của Phượng Lân, người gọi hắn chắc chắn đang gặp nguy nan.
Hắn phi thân nhảy đến bên cạnh ta, nghiêm giọng nói: "Sư phụ, Thiên Thủy sư huynh đang gọi ta."
Trong lòng ta lập tức không vui, lại là Thiên Thủy. Chắc chắn tiểu tử này thích Phượng Lân nhà ta!
"Đa tạ đại tiên cứu thôn Diêu Gia chúng ta!" Tộc trưởng dẫn đầu thôn dân một lần nữa quỳ rạp dưới chân tế đàn.
Phượng Lân siết chặt tiên kiếm trong tay, nhìn về phía dân chúng: "Mọi người mau đứng dậy đi, chúng ta còn có việc quan trọng, xin cáo từ, từ nay về sau thôn Diêu Gia sẽ được thái bình." Dứt lời, trong tiếng dập đầu cảm tạ của dân chúng, hắn cứ thế nắm lấy tay ta, ngự kiếm bay lên, chẳng còn bận tâm đến quy tắc Côn Luân là không được thi triển phép thuật trước mặt người phàm, cũng chẳng hỏi ta có đồng ý đi gặp Thiên Thủy cùng hắn hay không.
"Đa tạ đại tiên..."
"Đại tiên đi thong thả..."
Tiếng hô hoán cảm kích của thôn dân không ngừng vang lên từ phía dưới, Phượng Lân nắm tay ta lao thẳng lên trời cao. Khi phá mây bay ra, chúng ta đã lướt trên biển mây mênh mông, cái nắm tay của hắn mang theo một sự ngang ngược, hắn không cho phép ta rời khỏi tầm mắt hắn, cũng không cho ta cách xa hắn nửa bước. Hắn muốn đi gặp Thiên Thủy mà cũng phải đưa ta đi cùng.
Nhưng mà, ta không muốn gặp Thiên Thủy!
"Bốp!" Ta hất tay hắn ra giữa không trung, Nguyệt Luân bay đến bên cạnh, hắn kinh ngạc quay người lại. Ta nhảy lên Nguyệt Luân của mình, tay vịn Nguyệt Luân lạnh lùng nhìn hắn: "Nếu cứ thế mà đi, triều đình sẽ giáng tội xuống thôn Diêu Gia."
"Sao có thể chứ?" Hắn nhíu mày khó hiểu: "Quốc sư là xà yêu!"
"Ai tin? Quốc quân có tin không?"
Câu hỏi ngược lại của ta khiến Phượng Lân sững sờ giữa không trung.
Ta sầm mặt nhìn hắn: "Ngươi đi gặp Thiên Thủy của ngươi đi, ta ở lại đây giải quyết hậu quả!"
Hắn nhíu chặt đỉnh mày, nhìn ta thật sâu dưới bầu trời xanh biếc: "Sư phụ, rốt cuộc người làm sao vậy? Có phải ta lại nói sai điều gì không? Từ lúc ta nói muốn bảo vệ người thật tốt, người đã bắt đầu tức giận. Ta muốn bảo vệ người thì có gì sai?" Hắn cũng trở nên kích động, lo lắng nhìn khuôn mặt ta, đưa tay nắm lấy cánh tay ta, tha thiết nhìn vào mắt ta: "Sư phụ, đừng làm mình làm mẩy nữa, chắc chắn tình hình ở chỗ Thiên Thủy sư huynh rất nguy cấp, nếu không huynh ấy sẽ không gọi ta, ta nhất định phải đến cứu huynh ấy."
"Vậy còn nơi này thì sao?" Ta chỉ xuống phía dưới biển mây: "Thực ra, ngươi có thể đi tiếp ứng Thiên Thủy sư huynh của ngươi, ta có thể ở lại đây giải quyết hậu quả."
Ánh mắt hắn khẽ co lại, ánh nhìn ấy giống như sợ ta sẽ chạy mất vậy.