Lục Giới Yêu Hậu

Chương 37.1: Ta là thần, ngươi yên tâm được rồi.

Trước Sau

break

"Xoạt, xoạt." Hắn giẫm lên bãi cỏ đi đến trước mặt ta: "Sư phụ, ta chỉ có người và Tiên Tôn là người thân, ta đã mất đi gia gia, ta không muốn mất thêm người nữa. Nhưng người lại giết thần tiên, bọn họ sẽ biết, bọn họ sẽ đến bắt người! Ta chỉ là một người phàm, biết làm sao để bảo vệ người đây?" Giọng nói bất an của hắn vang lên trước mặt ta. Ta từ từ ngước mắt nhìn khuôn mặt lo lắng như sắp tận thế của hắn. Tuy hắn kém xa bất cứ nam thần nào của Thần tộc về dung mạo, tuy hắn luôn đau khổ giằng xé giữa cái tà của ta và cái chính của Côn Luân, nhưng không một nam thần nào của Thần tộc có thể sánh được với sự quan tâm và lo lắng của hắn dành cho ta.

Ta dần nở nụ cười, không uổng công ta nuôi nấng hắn, đúng là Lân Nhi bảo bối của ta.

"Ngươi không trách ta giết Hoa thần sao?"

Hắn quay mặt đi: "Ta có thể làm gì được chứ? Hơn nữa, nếu nàng ta thực sự từng gièm pha sư phụ..." Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo: "Thì nàng ta cũng đáng tội! Sư phụ." Hắn quay lại nhìn ta, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Người từng nói, bảo ta quên hận thù, đừng trả thù cho Tiên Tôn. Bây giờ người có thể trả thù, tại sao ta lại không thể?"

Ánh mắt tha thiết của hắn chứa đựng sự khao khát trả thù cho Thanh Hư. Ta nhìn hắn thật lâu trong màn đêm ngày càng u ám, im lặng một hồi. Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi bay những sợi tóc bên má hắn, ngọn lửa căm hận lại đang bùng cháy trong đôi mắt hắn.

Ta không muốn nhìn thấy hắn như thế này, ta nghĩ là Thanh Hư cũng không muốn.

"Bởi vì ta là thần, còn ngươi thì không." Lời nói thản nhiên của ta khiến ánh mắt hắn run rẩy. Lần đầu tiên ta nói cho hắn biết thân phận của mình, không phải yêu ma mà hắn luôn lo lắng, mà là thần.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, ta nhìn về phương xa, nhìn xuyên qua vòng xoáy thời gian, trở về thời khắc Thần tộc giáng lâm, trời đất sơ khai: "Thần lực của Thần tộc chúng ta bắt nguồn từ vạn vật, chúng ta có thể hấp thu linh khí của vạn vật, hóa thành thần lực của chính mình. Cho nên chúng ta sở hữu thân thể bất tử, sống mãi không chết, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, hình phạt hồn phi phách tán hoàn toàn vô dụng đối với chúng ta. Cho nên, ta có thể trả thù, còn ngươi thì không thể." Ta lấy lại tâm trí, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn khuôn mặt ngày càng nghiêm nghị của hắn, cũng cất đi vẻ xấu xa và bất cần của mình: "Lân Nhi à, số mệnh của người phàm các ngươi vẫn chưa thoát khỏi sự kiểm soát của Thần tộc. Nếu ngươi trả thù thì sẽ làm tăng thêm tội nghiệt của chính mình, tu vi trăm năm của ngươi sẽ tan thành mây khói, muốn tu luyện lại càng khó hơn lên trời."

Hắn từ từ cụp mắt xuống, trở nên im lặng. Ta mệt mỏi dựa vào lồng ngực ngay trước mắt hắn. Lồng ngực của hắn lập tức căng cứng, nhịp tim loạn lên theo sự tiếp cận của ta: "Ta nghĩ Thanh Hư gia gia của ngươi cũng không muốn ngươi sa vào tâm ma vì trả thù cho hắn đâu..."

“Đừng để nó nhập ma…” Đây là lời trăn trối của Thanh Hư trước khi chết. Hừ, lão già chết tiệt nắm chắc việc ta có tình cảm với Lân Nhi nên sẽ không bỏ mặc hắn.

"Bởi vậy... Sư phụ nói sẽ trả thù thay những oán linh đó, là vì không muốn chúng tăng thêm tội nghiệt, chịu thêm hình phạt ở Minh giới sao?" Nhịp tim hắn dần bình ổn lại.

Ta gật đầu trên ngực hắn: "Bọn họ đã đủ đáng thương rồi..."

"Sư phụ... Xin lỗi..." Giọng hắn nghẹn ngào và hối hận sâu sắc: "Đồ đệ không nên nghi ngờ người, luôn lo lắng rằng người sẽ gây họa cho chúng sinh."

"Không sao, ta đã quen bị người khác hiểu lầm rồi..." Ta đưa tay ôm lấy hắn, nhẹ nhàng nói: "Ai bảo thần lực của ta lại là dựa vào việc hấp thụ oán khí chứ, cho nên ta mới luôn bị coi là kẻ xấu..."

"Sư phụ..." Hắn ở phía trên ta, cúi đầu xuống, giọng nói ngày càng áy náy nhẹ nhàng thổi qua mái tóc trên đỉnh đầu ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương