Côn Luân khôi phục rất nhanh, hôm nay thanh khí của tiên sơn đã hoàn toàn gột rửa sạch sẽ bầu không khí bẩn thỉu ngột ngạt của ngày hôm qua. Điều này rất bất lợi cho ta, cũng khiến ta vô cùng khó chịu, bởi vì ta không thể hấp thụ được thêm một chút oán khí nào.
Tiếng chuông Côn Luân lại vang lên, triệu tập mọi người đến Bắc Cực Điện, hẳn là có chuyện lớn muốn tuyên bố. Phượng Lân đưa ta đến Bắc Cực Điện, trên đường đi, hắn cứ lải nhải dặn dò như phụ thân ta vậy.
"Đừng có nói lung tung nữa."
"Ừm..." Ta ngồi vắt vẻo trên Chấn Thiên Chùy, qua loa lấy lệ mà co một chân lên, tay phải hờ hững đặt bên môi.
"Sư phụ! Người không được ngồi như vậy! Bây giờ người là Yên Hồng rồi!" Hắn hạ thấp giọng, căng thẳng nhìn ngó xung quanh.
"Xì." Ta lườm hắn một cái, hạ chân xuống.
Hắn nhìn quanh lần nữa, thấy đúng lúc không có ai: "Sư phụ, ta đi trước một bước đây, không thể để người khác nhìn thấy chúng ta đi cùng nhau, sẽ gây ra điều tiếng."
Mặc xác điều tiếng nhà hắn! Lắm chuyện thật!
"Cút cút cút." Ta bực bội xua tay, làm người thật chẳng thú vị chút nào! Phải giữ biết bao nhiêu quy tắc.
Phượng Lân lại cung kính hành lễ với ta rồi xoay người bay đi. Ta lườm nguýt bóng lưng hắn, hắn chính là đồ đệ nhỏ đáng yêu của ta, sao có thể để những lễ nghi phiền phức biến hắn thành con rối ngoan ngoãn, cứng nhắc và nhàm chán được chứ? Bản tôn không đồng ý!
Bên trong Bắc Cực Điện đã đứng chật ních các sư tôn và đệ tử các điện.
Phù đảo Côn Luân lấy Nhị Thập Bát Tinh làm bố cục, Bắc Đẩu Thất Tinh làm trung tâm. Bắc Cực Điện là đại điện quan trọng nhất và cũng là trung tâm của Côn Luân, trừ khi có việc trọng đại cần tuyên bố thì đệ tử không được phép tự ý ra vào. Ngoài ra, đây cũng là nơi Côn Luân Tiên Tôn, Thiên Tôn và các sư tôn nghị sự.
Đệ tử cũng theo đó mà phân cấp bậc, Côn Luân chỉ chọn bảy người làm đệ tử tinh anh, gọi là Bắc Đẩu Thất Tử, các đệ tử khác gặp họ phải tôn xưng là đại sư huynh, đại sư tỷ. Lân Nhi của ta cũng là một trong số đó, khiến ta vô cùng tự hào. Tất nhiên rồi, hắn là đồ đệ của ta mà, sao có thể không phải được chứ?
Các đệ tử còn lại phân tán trong Nhị Thập Bát Tú Điện, Nhị Thập Bát Tú lại lấy Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ làm đầu. Nữ tử tu tiên tương đối ít nên tập trung ở đại điện Chu Tước thuộc chòm sao phương Nam, Yên Hồng này cũng ở đó.
Bấy giờ, các đệ tử tinh tú đứng ngay ngắn bên ngoài Bắc Cực Điện, các sư tôn đứng trên bậc thang cao trước cửa đại điện, Bắc Đẩu Thất Tử đứng trên bậc thang, Phượng Lân đứng trong số đó, ở phía sau Thiên Thủy.
Vậy mà Lân Nhi của ta lại đứng sau người khác!
Ta có hơi khó chịu!
Chắc chắn là hắn cố tình che giấu thực lực, không muốn để người khác nghi ngờ. Tiểu tử chết tiệt, hắn không muốn dùng đến pháp thuật ta dạy hắn như thế sao? Vậy ngày nào hắn cũng chạy đến học ta làm cái gì?
"Yên Hồng, tối qua muội đi đâu vậy?" Vân Ương đứng bên cạnh ta, thì thầm hỏi nhỏ, mắt vẫn nhìn về phía trước, chỉ có đôi môi là khẽ cử động: "Trong phòng không thấy muội đâu."
Ta cũng chỉ nhìn về phía trước, không muốn để ý đến nàng, nhưng lại bắt gặp ánh mắt Phượng Lân bắn thẳng tới. Ta lập tức khó chịu, truyền âm nói: "Nhìn cái gì mà nhìn? Chuyện của sư phụ mà ngươi cũng dám quản sao!"
Chỉ thấy đôi mắt hẹp dài của hắn trừng lớn trong nháy mắt, bên tai đã vang lên tiếng thốt trong lòng hắn: "Sư phụ?"
"Hừ." Ta nhếch môi cười tà với hắn: "Ngươi quên rồi sao, ngươi và ta đã đồng tâm, đương nhiên có thể thần giao cách cảm."
Hắn kinh ngạc nhìn ta mãi, hồi lâu sau vẫn chưa thích ứng được với việc ta có thể xâm nhập vào tâm trí hắn. Thiên Thủy đứng bên cạnh cúi xuống nhìn hắn, ta lập tức nói: "Này, Thiên Thủy đang nhìn ngươi kìa."
Hắn chớp chớp mắt, lấy lại tinh thần, nhưng Thiên Thủy đã nương theo ánh mắt hắn nhìn sang, trông thấy ta. Trong ánh mắt trong veo thoáng qua một sự nghi hoặc, sau đó mỉm cười gật đầu với ta một cách đầy quan tâm.