Lục Giới Yêu Hậu

Chương 127.1: Tạm biệt các vị ca ca. 

Trước Sau

break

"Mị Nhi." Quảng Nguyệt khẽ hất cằm, vẻ mặt vẫn vững chãi bất động tựa thái sơn. Hắn liếc nhìn ta một cái, chất giọng vẫn mang vẻ ra lệnh lạnh lùng: "Giao Đế Gia ra đây."

"Rồi sao nữa?" Ta hỏi vặn lại, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười tà: "Lại phong ấn ta thêm một lần nữa sao?"

Trên gương mặt Quảng Nguyệt chẳng hề gợn chút dao động nào, nhưng đôi mắt lạnh lẽo vẫn luôn ghim chặt lấy ta. Dáng vẻ ấy cứ như thể ta đã là cá nằm trên thớt, việc ta còn đứng đây giờ phút này chẳng qua là do sự từ bi bố thí của hắn, ân chuẩn cho ta được nói thêm vài lời trăng trối mà thôi.

"Mị Nhi, hẳn là muội đã rõ với cục diện hiện tại, muội hoàn toàn không có tư cách để đàm phán." Hắn điềm nhiên cất lời. Quả nhiên, hắn đã sớm coi ta như vật trong túi, việc ban phát chút thời gian cho ta ca múa ban nãy suy cho cùng cũng chỉ là nể tình huynh muội chút ít từ thuở xa xưa.

"Cớ sao các vị ca ca không chịu buông tha cho ta dẫu chỉ một lần?" Ta cong khóe môi, đảo mắt nhìn quanh bốn bề. Ánh mắt bọn họ khẽ chớp. Xuy Đình lập tức bùng lên sát khí cuồn cuộn nơi đáy mắt: "Hiện tại chịu hạ giọng nói tử tế với ngươi đã là mở cho ngươi một con đường sống, dung túng ngươi lắm rồi!"

"Ồ! Hóa ra các ngươi chịu nhẫn nại lắng nghe ta nói đã được coi là ban phát ân huệ rồi sao? Bằng không, lẽ ra các người đã định trực tiếp phong ấn ta rồi mới dụng hình thẩm vấn?" Ta liếc mắt nhìn bọn họ.

Ngự Nhân nhếch môi mỉm cười, ánh mắt dò xét lướt qua lướt lại trên khuôn mặt ta: "Mị Nhi, muội thực sự đã thay đổi rồi."

Ta vẫn giữ nụ cười tà ác: "Nếu các ngươi đã khăng khăng định tội ta là Tà Thần, thì dĩ nhiên ta không thể để các ngươi phải thất vọng được. Hay là thế này đi, ta cũng thừa biết thứ các ngươi đang khao khát là gì, chúng ta cùng chơi một trò chơi, thấy sao?" Tầm nhìn của ta chậm rãi lướt qua từng kẻ một.

Trong mắt Ngự Nhân xuất hiện một sự trêu tức, hắn hứng thú: "Muội muốn chơi trò gì?"

Những kẻ còn lại vẫn giữ nguyên thần thái bình lặng. Ngay cả Xuy Đình vốn có giao tình sâu đậm với Đế Gia, giờ phút này cũng đã cưỡng ép đè nén cơn phẫn nộ xuống. Vạn vạn năm trôi qua đằng đẵng vò võ, lúc này thứ bọn họ khao khát nhất chính là sự kích thích.

Bọn họ chẳng hề lo lắng chút nào cho Đế Gia. Trong mắt người phàm, một vị thần ngã xuống quả thực là chuyện long trời lở đất, tựa như thế giới đã đi đến hồi tận diệt. Thế nhưng, trong mắt những kẻ cũng là Thần tộc thì chuyện này lại chẳng có gì đáng để kinh ngạc hay hoảng hốt.

Huống hồ chi, Đế Gia vốn mang chân thân bất tử bất diệt.

Hơn nữa, những kẻ đang sừng sững trước mặt ta đây lại chính là những vị Thần Sáng Thế! Bọn họ muốn hồi sinh Đế Gia dễ như trở bàn tay. Chỉ cần ta giao nộp thần hồn của Đế Gia ra, bọn họ sẽ có thể lập tức tháo dỡ thần cốt của Trường Phong, đoạt lại thần đan. Suy cho cùng trong mắt bọn họ, tất thảy những biến cố trước đó cũng chỉ giống như một hài tử tỳ hứng nổi cơn tam bành, lỡ tay đập hỏng một món đồ chơi mà thôi.

Thậm chí, cho dù bọn họ không nhúng tay vào, Đế Gia vẫn đường đường là một vị Chân Thần. Chỉ cần hắn thoát ra ngoài, hắn hoàn toàn có thể hút cạn yêu khí đất trời, nhanh chóng đắp nặn lại thân xác, ngưng tụ thần đan, tái tạo thần cốt, đúng như những gì hắn đã tuyên bố. Thế nên mới nói, đối với Thần tộc vốn đã chẳng tồn tại khái niệm "tử vong", mà chỉ có "trùng sinh".

Có chăng, thời gian để hoàn tất quá trình trùng sinh ấy là dài hay ngắn mà thôi.

Ngay lúc này, thái độ của bọn họ đối với sự an nguy của Đế Gia đã chẳng còn chút bức thiết nào nữa. Dường như cái trò chơi mà ta vừa đề xướng lại có sức cám dỗ bọn họ mạnh mẽ hơn nhiều.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương