Bên dưới chiếc mão tiên ấy là cặp mắt lạnh lùng thon dài lúc nào cũng trong trạng thái khép hờ. Cái điệu bộ ấy hệt như một kẻ kiêu ngạo luôn mang ánh nhìn bễ nghễ nhìn xuống chúng sinh thiên hạ, không hề đặt lục giới vào trong mắt. Nét mặt lạnh lẽo, hờ hững của hắn càng khiến kẻ khác kinh sợ, chẳng dám ôm mộng đến gần. Thế nhưng, đôi môi hắn lại vô cùng đầy đặn và căng mọng, khóe môi trên hơi vểnh lên kiêu kỳ. Dẫu sắc môi nhợt nhạt nhưng lại ánh lên thứ ánh sáng trong trẻo, lấp lánh chẳng khác nào một viên trân châu màu hồng phấn bán trong suốt. Chính cái sắc hồng phấn mờ ảo ấy đã xua tan đi phần nào sự băng giá thấu xương của vị thần quân cao ngạo, tô điểm thêm cho hắn thành một mỹ nam tử thanh tú động lòng người.
Bộ tiên bào mang sắc trắng tựa tuyết lụa óng ả, có những sợi kim tuyến lấp lánh thoắt ẩn thoắt hiện, hệt như có ai đó đã cất công thêu dệt từng tia nắng rực rỡ vào lớp áo tiên mang sắc màu của ánh trăng thanh khiết ấy. Hai dải ngọc bội bằng bạch ngọc đính ngay ngắn hai bên chiếc đai lưng cũng bằng bạch ngọc, toát lên vẻ tôn quý, hiên ngang tột bậc.
Trên gương mặt của hắn vẫn vẹn nguyên vẻ lạnh lùng đạm bạc hệt như vạn vạn năm về trước. Dẫu cho đôi môi luôn mím chặt, nhưng chính cái khóe môi khẽ vểnh lên đầy kiêu kỳ ấy lại ban cho hắn thêm một phần thanh cao, khuynh quốc khuynh thành của một đệ nhất mỹ nam tử.
Quảng Nguyệt, quả thực đã lâu không gặp. Thánh Dương mất tích, e là cái ngai vàng của lục giới đã sớm lọt vào tay ngươi rồi nhỉ!
Đứng sóng vai bên trái Quảng Nguyệt là Ân Sát đang vận một bộ trường bào màu đen bạc âm u rợn người. Chiếc khăn trùm đầu cũng mang cùng tông màu đen bạc nhưng nhạt hơn đôi chút, trùm kín nửa thân trên sau gáy, mỏng nhẹ, bềnh bồng trong gió, lấp ló che đậy mái tóc dài của hắn.
Hắn cũng trưng ra cái bản mặt vô cảm lạnh như băng y hệt Quảng Nguyệt, khiến người đối diện bất giác sinh lòng kính sợ. Thế nhưng, khí chất của hắn lại trái ngược hoàn toàn với Quảng Nguyệt. Nếu Quảng Nguyệt là sự cao ngạo, bễ nghễ, khinh mạn vạn vật thì hắn lại mang khuôn mặt trắng bệch không một chút sự sống nào, toàn thân tự nhiên toát ra thứ tử khí chết chóc nồng nặc, khiến kẻ khác chỉ vừa lướt ngang đã phải sởn gai ốc, phải kinh hãi tột độ, chẳng một sinh linh nào dám to gan bén mảng đến gần hắn, đẩy hắn vào một thế giới cô độc, bị ruồng bỏ và xa lánh hoàn toàn.
Ta vẫn nhớ như in thuở còn ở Thần giới, tuy Quảng Nguyệt lạnh lùng, chẳng buồn hé răng ban phát nửa lời với kẻ khác, thế nhưng đám thần nữ vẫn cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa, lũ lượt kéo đến tỏ tình tranh giành.
Trái lại, phàm là nơi Ân Sát đặt chân đến, bán kính ba trượng xung quanh tuyệt nhiên không một bóng người. Cái luồng khí lạnh lẽo âm ti, u ám bẩm sinh của hắn đủ sức khiến bất kỳ kẻ nào cũng phải rùng mình, khó thở. Cộng thêm cái khuôn mặt tái mét, vương sắc xanh xám y hệt cương thi mới vùng dậy từ nấm mồ, lại càng khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Ấy vậy mà vẫn có không ít thần nữ mang gu mặn chát đem lòng say đắm hắn, điển hình như Hoa thần. Dẫu sao thì hắn vẫn chễm chệ giữ vững ngôi vị nam thần bị hắt hủi nhất toàn cõi Thần tộc.
Khi màn tiên khí dần dần tan đi, bên cạnh Ân Sát lại có thêm một bóng dáng uy dũng sải bước ra khỏi ráng chiều. Hắn vận một chiếc áo khoác da màu tím vàng, thứ ánh sáng tím thẫm đầy ma mị chớp tắt. Chiếc thắt lưng da mạ vàng xỉn màu thắt hờ hững ngang eo, ôm trọn lấy vóc dáng cao ngạo và săn chắc. Cổ áo khoác da phanh rộng, không cài khuy, phơi bày trọn vẹn vòm ngực trần mang làn da màu đồng xanh đầy nam tính. Từng nhịp thở phập phồng của lồng ngực đều phô diễn trọn vẹn sự hoang dại, quyến rũ chết người của một dã thú.
Bên dưới vạt áo khoác da phanh rộng là chiếc quần da màu đen nhánh tiệp với bầu trời đêm tĩnh mịch. Chiếc quần da ôm sát vóc dáng làm tôn lên đôi chân dài miên man, thon gọn nhưng rắn rỏi đến hoàn mỹ. Khắp lục giới này, e là chẳng tìm đâu ra được tên nam nhân thứ hai sở hữu đôi chân mang sức quyến rũ ma mị, mạnh mẽ đến nhường ấy.