Trường Phong vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, bắt đầu chỉnh trang lại nếp áo vừa bị Côn Hoành vò nhàu. Hắn vuốt vuốt từng nếp gấp, kéo thẳng thớm, đưa mọi thứ trở về đúng vị trí vốn có. Ta nheo mắt quan sát, Trường Phong đúng là một kẻ cực kỳ ám ảnh với sự gọn gàng, chỉn chu của đầu tóc và y phục.
Khi y phục đã vào nếp phẳng phiu, nét mặt của Trường Phong mới dần dần trầm xuống, nhuốm màu u ám: "Xin lỗi đệ, ta đã giấu giếm đệ bấy lâu nay. Thực ra phụ thân ta không phải chết vì bạo bệnh, mà là..." Giọng Trường Phong nghẹn lại, một sự đau thương kìm nén khiến hắn nhất thời không tài nào thốt nên lời. Côn Hoành từ từ quay sang nhìn hắn. Trường Phong hít vào một hơi thật sâu, dốc sức bình ổn lại nhịp thở rồi mới nói tiếp: "Phụ thân ta đã ôm hận mà chết. Ta không nói cho đệ biết, một phần cũng vì có nguyên do riêng... Bởi lẽ, kẻ thù hãm hại phụ thân ta... Tuyệt đối không phải là hạng mà hai chúng ta có thể đụng tới..."
"Trên cõi đời này còn kẻ nào mà ta không thể đụng tới?" Côn Hoành bắt đầu nổi cơn thịnh nộ: "Ta đường đường là Vương tử của Long tộc..."
"Vương tử điện hạ của Long tộc thì làm nên trò trống gì chứ?" Trường Phong quay ngoắt mặt lại, gay gắt vặn vẹo. Thế nhưng, hắn vẫn dốc sức kìm hãm sự kích động của bản thân: "Đệ có năng lực cứu được mẫu thân đệ không?"
Câu hỏi sắc lẹm của Trường Phong lập tức đâm trúng tim đen, khiến Côn Hoành á khẩu, nghẹn họng không thốt ra được nửa lời phản bác.
Trường Phong chầm chậm quay mặt đi: "Ta cũng rơi vào cảnh ngộ bất lực giống hệt như vậy. Bởi vì, kẻ thù của ta không ai khác, mà chính là..." Đôi mày thanh mảnh của hắn nhíu chặt lại, gằn từng chữ: "Yêu Hoàng Đế Gia!"
Ngay khi cái tên ấy vừa thốt ra khỏi miệng Trường Phong, Côn Hoành kinh ngạc đến mức trợn trừng cặp đồng tử màu vàng đỏ rực lửa. Hắn đờ đẫn mất một lúc lâu mới có thể lấy lại tinh thần: "Huynh nói cái gì cơ? Yêu Hoàng Đế Gia! Làm sao chuyện đó có thể xảy ra? Không thể nào!" Côn Hoành đứng phắt dậy, bộ dạng hệt như kẻ vừa rơi vào hố sâu hỗn loạn, vào cuồng phong bão táp: "Một chuyện tày trời như vậy mà huynh lại dám giấu ta đến tận bây giờ! Khoan đã, huynh vừa bảo có kẻ đã báo thù thay huynh, cho nên huynh mới cam tâm tình nguyện bán mạng làm nô..." Toàn thân Côn Hoành bỗng chốc cứng đờ như hóa đá. Hắn quay ngoắt đầu lại, ánh mắt kinh hoàng ghim chặt lấy ta: "Ngươi... Rốt cuộc ngươi đã làm cái quái gì..." Hắn nhìn ta trân trân một cách ngây ngốc, cặp đồng tử đỏ au mở to đến mức tưởng chừng như sắp nứt toác cả ra.
Ta uể oải liếc nhìn hắn: "Ngươi thử đoán xem?"
Côn Hoành đứng chết trân giữa gian hòa thất, miệng bắt đầu lẩm bẩm thì thào như kẻ mộng du: "Thần tộc đột nhiên giáng lâm, Yêu môn bất ngờ phong tỏa... Hóa ra là vì... Rốt cuộc ngươi là thần thánh phương nào..." Hắn cứ thế ngạc nhiên nhìn ta, cái miệng há hốc đến mức quên cả việc hít thở.
Ta nhếch môi, nở một nụ cười tà: "Rốt cuộc bổn tọa là thần thánh phương nào, ngươi không cần thiết phải biết. Thế nhưng hiện tại, ta có chuyện muốn hỏi. Ở Yêu giới chắc chắn phải tồn tại một mật đạo khác để thoát ra ngoài, nó nằm ở đâu?"
Côn Hoành và Trường Phong đồng loạt sững sờ. Trường Phong ngước mặt lên nhìn hắn, hắn lại cúi đầu nhìn Trường Phong. Sau đó, cả hai cùng dồn ánh mắt về phía ta. Trong đôi mắt thon dài sắc sảo của Trường Phong thoáng xẹt qua một tia ngỡ ngàng: "Chủ nhân, cớ sao người lại biết đến sự tồn tại của mật đạo này?"
Ta nhướn mày phải: "Đương nhiên là ta biết. Hơn nữa, ta còn cần hai ngươi mở đường cho ta."
Cả hai người lại một lần nữa cứng đờ người ra. Trường Phong khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ khó xử. Côn Hoành thì cau mày, chậm rãi ngồi phịch xuống bên cạnh Trường Phong. Hai người họ đều nhíu chặt chân mày, trầm mặc chẳng thốt một lời.
Nhìn thấu biểu cảm của bọn họ, ta thừa biết họ đang băn khoăn điều gì. Ta khẽ bật cười, nhếch khóe môi: "Ta sẽ truyền thụ thuật đại phong ấn thượng cổ cho hai ngươi. Sau khi các ngươi mở mật đạo, đám Thần tộc nhất định sẽ đánh hơi được mà bám đuổi theo ta. Ta sẽ làm mồi nhử dụ bọn chúng tiến vào mật đạo, rời khỏi Yêu giới. Ngay khoảnh khắc đó, các ngươi sẽ kích hoạt đại phong ấn. Kể từ lúc ấy, tất thảy các chủng tộc khác chỉ có thể ra chứ tuyệt đối không thể vào. Thần tộc sẽ không bao giờ còn cơ hội đặt chân lên mảnh đất Yêu giới này nữa. Đến lúc đó, Yêu giới..." Ta liếc mắt nhìn Trường Phong và cái tên Côn Hoành đang trố mắt kinh ngạc, nở nụ cười khẩy: "Sẽ hoàn toàn thuộc về Yêu tộc các ngươi."
Cả hai lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn ta. Ngay cả đôi mắt vốn dĩ thon dài của Trường Phong cũng mở to hết cỡ, cặp đồng tử màu gỗ đàn hương rung lên bần bật vì kích động tột độ.
"Hừ..." Ta khẽ đảo mắt, mỉm cười đầy ý tứ: "Lúc đó, các ngươi còn phải nơm nớp lo sợ bị ta liên lụy nữa sao?" Thần tộc không thể nhúng tay vào, với thực lực của bọn họ thì dư sức xưng vương xưng bá tại Yêu giới. Thần tộc đã tác oai tác quái, chiếm đoạt Yêu giới quá lâu rồi, cũng đến lúc phải trả lại mảnh đất này cho chính những chủ nhân đích thực của nó.
"Thực sự... Có tồn tại thứ thuật phong ấn thần kỳ đến vậy sao?" Côn Hoành nửa tin nửa ngờ vặn hỏi lại.
Ta khinh khỉnh bật cười. Dám cả gan chất vấn ta xem có hay không sao? Đáng ra ngươi phải hỏi là làm cách nào để kích hoạt nó mới phải!