Lục Giới Yêu Hậu

Chương 117.2

Trước Sau

break

Ta hít một hơi thật sâu kìm nén sự tức giận. Nếu cái tên này không phải do một tay ta chăm bẵm từ bé thì ta đã sớm lột da rút gân hắn từ đời thuở nào rồi!

Ta lại vung xà tiên lên một lần nữa: "Ta thấy xẻo thịt ngươi làm mồi nhắm mới thực sự là diệt trừ hậu họa thì có!" Ta không lưu tình, liên tiếp quất tới tấp vào người hắn.

"Chát! Chát! Chát!" Thân hình Bát Dực bị ngọn roi của ta quất đến nỗi máu me be bét.

"Á! Á! Á! Nương nương tha mạng, ta biết lỗi rồi! Từ nay về sau ta thề không dám động đến một cọng tóc của bọn họ nữa! Ta xin lấy tính mạng ra bảo đảm! Ta xin thề!" Ăn Không No vừa gào thét xin tha, vừa lảo đảo bỏ chạy trối chết. Bất thình lình, hắn tung mình nhảy vọt lên, lao thẳng xuống cái hồ nước đen ngòm hôi thối kia để bảo toàn tính mạng.

"Xùy." Ta hếch cằm lườm mặt hồ đang nổi sóng cuồn cuộn: "Diễn cũng sắc lắm đấy, kêu la oai oái thế kia thì làm sao mà đau cho được?" Hiện tại Ăn Không No đang khoác tận hai lớp da! Ta chỉ vung roi đánh lên người Bát Dực, hắn nhởn nhơ núp ở bên trong thì biết đau là cái quái gì!

Ta nheo đôi mắt lại, một tay chống nạnh hống hách: "Coi như ngươi chuồn lẹ đấy, nếu không thì ta đã lột sạch lớp da nguỵ trang mà quất nát chân thân của ngươi rồi! Cơ mà, đánh đấm như vậy cũng tàm tạm rồi, vở "Khổ nhục kế" này là món quà ta trân trọng gửi gắm cho tên Quảng Nguyệt đó, hừ." Ta thu gọn xà tiên, nở một nụ cười khẩy, sau đó sửa soạn bước ra ngoài tìm đám người kia.

"Xoạch." Cánh cửa trượt vừa mở ra, ta đã thấy Trường Phong nằm phủ phục đoan chính ngay bên ngoài. Hai bàn tay thon dài, tuyệt mỹ của hắn đặt chồng lên nhau một cách cung kính dưới trán. Suối tóc dài đen nhánh, suôn mượt cùng lớp y phục dày dặn, uy nghi xõa rộng quanh thân thể của hắn, toát lên vẻ thành kính và trang nghiêm tột độ. Những lọn tóc tơ rủ xuống tà áo màu nâu trầm tựa sắc thái của gỗ đàn hương tự nhiên, chẳng khác nào một cây cổ cầm tinh xảo, tỏa ra cổ vận ngút ngàn, đang ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân ta.

Hắn yên lặng phủ phục trước gấu váy ta, không ngẩng mặt lên chút nào. Một sự tĩnh lặng, uy nghiêm bất giác len lỏi vào không gian. Trên người hắn toát ra một thứ sự tôn quý đặc biệt, khiến kẻ khác phải cúi đầu ngưỡng mộ và thành kính.

Ta khom người xuống, tà váy đen lướt nhẹ qua trán hắn. Hắn lập tức cất lời: "Hôm nay chủ nhân có điều chi căn dặn?"

Ta nhếch môi cười tà: "Ngẩng mặt lên."

"Tuân lệnh." Hắn từ từ nhổm dậy, động tác uyển chuyển và trầm ổn. Trong dãy hành lang tĩnh mịch chỉ văng vẳng tiếng sột soạt cọ xát của y phục. Hắn rũ rèm mi, sóng lưng thẳng tắp, sau đó mới chầm chậm ngẩng khuôn mặt tựa tranh tạc lên. Khoảnh khắc ánh mắt cả hai ta giao nhau, hắn thoáng kinh ngạc và sững sờ. Nụ cười ngập tràn sự ác độc của ta in hằn sâu vào đôi đồng tử mang sắc gỗ đàn hương cổ kính của hắn.

"Sao thế? Chỉ mới có một đêm trôi qua mà đã không nhận ra nhau rồi ư?" Ta vươn tay nâng chiếc cằm thanh tú của hắn lên, khẽ liếm môi: "Hôm nay... Ta muốn trao ấn ký."

Hắn vẫn nhìn ta trân trân một cách ngây ngốc, tựa như thời gian đang trôi qua thật chậm chạp trên cơ thể hắn.

Ta khẽ bật cười, in một nụ hôn lên giữa trán hắn. Một luồng thần lực đen ngòm được truyền vào, huyễn hóa thành ba dải thần ấn hình dây đàn cắm sâu vào ấn đường thanh mảnh của hắn. Hắn tuyệt nhiên không hề kháng cự, chỉ đờ đẫn nhìn vào hư vô phía trước.

Ta đứng dậy, vỗ vỗ lên đỉnh đầu hắn: "Ngoan lắm, nương nương luôn dành tình thương cho những đứa trẻ ngoan ngoãn biết nghe lời." Dứt lời, ta sải bước lướt qua hắn. Hắn vẫn quỳ lặng lẽ ở chỗ cũ, rất lâu sau cũng chưa thể lấy lại tinh thần.

Bên ngoài cỗ yêu xa, một thứ mùi hôi thối thoang thoảng lan tỏa trong không khí. Buổi sáng tinh sương vốn tĩnh mịch bỗng trở nên ồn ào bởi những tiếng cãi vã ầm ĩ.

"Ăn Không No đại nhân, ngài, ngài đúng là quá đáng lắm rồi! Uổng công trước đây ta còn luôn đem lòng sùng bái ngài!" Tiểu Trúc lớn tiếng trách móc, đứng sừng sững bên cạnh Ăn Không No đang mang thương tích đầy mình. Hắn đã cởi phăng lớp áo ngoài, toàn thân ướt sũng. Dưới ánh ban mai, nửa thân trên gầy guộc của hắn tỏa ra thứ ánh sáng xanh biếc lấp lánh đặc trưng của loài rắn. Mái tóc ngắn xanh nhạt đọng đầy những giọt nước lóng lánh, những giọt nước ấy rơi xuống tí tách bờ vai mỏng manh theo từng cử động gay gắt của hắn.

Ở một góc khác, một bức tranh tĩnh lặng, chan hòa lại được vẽ nên, đó lại chính là Thiên Thủy đang cẩn thận phơi từng chiếc áo đã được vá víu chằng chịt của Tiểu Trúc lên sào.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương