Ta giơ vuốt lên, "xoạch" một tiếng, mạnh bạo kéo toạc cánh cửa trượt ra. Đập ngay vào mắt ta là cảnh tượng Thiên Thủy đang bày ra cái điệu bộ "hiền thê lương mẫu", tỉ mẩn vá víu y phục cho Tiểu Trúc! Nét mặt ấm áp và nhu hòa của hắn dưới ánh nến leo lét ấy thực sự quá đỗi nhu mì, khiến ngọn lửa thù hận Thánh Dương tận sâu trong cõi lòng ta lập tức bị châm ngòi và bùng nổ!
Tiểu Trúc ngồi ngoan ngoãn một bên, lặng lẽ ngắm nhìn Thiên Thủy. Ăn Không No thì nằm bẹp ở một góc liếm láp móng vuốt của mình. Nghe tiếng cánh cửa bị kéo toạc ra đột ngột, tất thảy đồng loạt ngẩng mặt lên. Khoảnh khắc nhìn thấy ta, Thiên Thủy hơi ngẩn người, Tiểu Trúc thì ngơ ngác nhìn chúng ta trân trân. Còn ánh mắt của Ăn Không No lại xuyên qua ta, ném thẳng một cái nhìn âm trầm, rợn người tựa như dã thú săn mồi về phía Phượng Lân đang đứng phía sau.
Thiên Thủy bừng tỉnh, dời tầm mắt lên nhìn Phượng Lân, trong mắt nhanh chóng hiện rõ vẻ lo âu: "Sư đệ, đệ làm sao vậy? Cớ sao mặt mũi lại đỏ lựng lên thế kia?"
"Hừ..." Ăn Không No nhổm dậy, quắc mắt nhìn Phượng Lân trừng trừng bằng vẻ mặt vô cùng dữ tợn: "Lá gan không nhỏ, dám cả gan chạm vào nương nương của ta! Ngươi có biết ta khao khát được làm nam nhân của nương nương thay vì làm tọa kỵ đến nhường nào không hả?"
Tiếng rống phẫn nộ của Ăn Không No khiến Thiên Thủy giật nảy mình. Mũi kim vô tình đâm phập vào ngón tay khiến hắn đau đớn hít vào một hơi lạnh: "Hít!"
Ta lập tức chồm lên lưng Ăn Không No, "xoẹt" một tiếng, ta tung bộ vuốt sắc lẹm hung hăng cào mạnh xuống: "Đồ súc sinh! Ngươi bớt hoang tưởng lại đi!"
"Ư ư!" Ăn Không No đau đớn nằm bẹp xuống chỗ cũ, hai móng vuốt ôm rịt lấy đỉnh đầu, vẻ mặt tủi thân tột độ.
Khuôn mặt của Phượng Lân càng lúc càng đỏ. Thiên Thủy nắm chặt ngón tay rỉ máu, mang theo ánh nhìn sâu xa mà quan sát hắn. Ta thấy hắn cứ dùng cái ánh mắt tình chàng ý thiếp đó dán chặt lấy Lân Nhi nhà ta thì trong bụng càng thêm khó ở. Ta vọt khỏi lưng Ăn Không No, dùng bốn chân nhảy phốc lên đè chặt lồng ngực Thiên Thủy. Bị ta chồm lên bất thình lình, hắn ngã "bịch" một tiếng xuống sàn gỗ, ánh mắt ngập tràn vẻ ngỡ ngàng: "Sư phụ?"
"Ngươi câm miệng lại!" Ta bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống hắn bằng ánh mắt u ám: "Ngươi liều mình cản thần quang để bảo vệ ta, ta vốn đã nảy sinh chút thiện ý với ngươi rồi. Thế nhưng! Ngươi thực sự quá giống cái tên khốn khiếp Thánh Dương kia! Giống đến mức phát ghét!"
"Hắn thì giống ở chỗ nào chứ?" Ăn Không No liếc xéo ta một cái: "So với Thánh Dương, dung mạo của hắn còn kém xa vạn dặm. Thánh Dương Đại Đế đường đường là đệ nhất mỹ nam tử của Thần tộc, đừng nói là nữ nhân, ngay cả giống đực chúng ta nhìn thấy ngài ấy cũng phải động lòng..."
"Cái đồ súc sinh nhà ngươi! Cứ hễ thấy ai có tí nhan sắc là ngươi lại động dục có phải không!" Ta lạnh lùng lườm nó một cái sắc lẹm: "Ngươi chỉ biết đánh giá bằng cái mã bề ngoài thôi à?"
Ăn Không No nơm nớp lo sợ nhìn ta một chốc, rồi chợt ngồi bật dậy, đống mỡ trên người lại xệ xuống trải trên mặt đất: "Đúng! Nương nương nói chí lý! Tên Thiên Thủy này với Thánh Dương Đại Đế quả thực giống nhau như đúc! Hèn chi ta cứ thấy hắn đáng ghét đến vậy! Thì ra nguyên cớ là thế!"
"Cút!" Ta lớn tiếng quát tháo.
"Tuân lệnh." Nó lập tức cúi gầm đầu, tiu nghỉu chuồn êm. Thế nhưng, khi lướt qua lớp trường bào của Phượng Lân, nó bỗng chồm tới hửi hửi dưới chân hắn. Phượng Lân nhận ra, nhíu mày khó chịu xách tà áo lên: "Ngươi đang làm cái quái gì vậy?"
"Hít, hít, hít, hít." Ăn Không No hít lấy hít để một hồi rồi mới lùi khỏi chân Phượng Lân, thay vào đó lại liếc nhìn hắn một cái tràn ngập vẻ ghét bỏ: "Hóa ra nãy giờ vẫn chưa làm ăn được cái trò trống gì à, đồ ngốc!"
Sắc mặt Phượng Lân tức thì tối sầm. Sát khí bừng bừng bốc lên quanh thân, hắn cúi gầm mặt lườm Ăn Không No tóe lửa.
Ăn Không No cũng chẳng chịu lép vế, dùng ánh mắt rợn người nhìn lại trừng trừng. Ngay khoảnh khắc cơ thể nó từ từ đứng thẳng dậy, dần biến hóa ra đôi bàn chân của con người, ta dứt khoát quất mạnh chiếc đuôi mèo. Thần lực tỏa ra, "xoạch" một tiếng, cánh cửa trượt đóng sầm lại trong chớp mắt, hoàn toàn cắt đứt màn đấu mắt nảy lửa giữa Phượng Lân và Ăn Không No.