Lục Giới Yêu Hậu

Chương 109.2

Trước Sau

break

Nét mặt hắn thoáng sững sờ trong bóng tối. Trong sâu thẳm trong đôi đồng tử ấy là ngọn lửa tình ái đã chẳng thể nào kiềm chế nổi đang bùng lên dữ dội. Dẫu hắn có dốc sức dùng vỏ bọc thâm trầm để ngụy trang, thì cũng chẳng tài nào che đậy nổi thứ tình cảm chân thành, sâu đậm đã bị đè nén quá lâu, nay bùng phát mãnh liệt từ tận đáy lòng.

"Nếu không..." Ta cười xấu xa, vươn tay nâng lấy khuôn mặt hắn khẽ lắc lắc: "Thì sư phụ cớ sao cứ phải năm lần bảy lượt ép uổng ngươi làm gì?"

Hắn bừng tỉnh, một sự không vui xen lẫn sự ngang tàng xẹt qua ánh mắt. Hắn đột ngột siết chặt lấy tay ta, dùng ánh nhìn thâm trầm, nóng bỏng như thiêu như đốt ghim thẳng vào ta: "Sư phụ! Lần sau mấy cái lời kiểu này, mấy cái chuyện kiểu này, có thể để tự ta mở miệng, tự tay ta làm được không? Đừng có ép ta, cũng đừng trêu chọc ta nữa, ta là nam nhân! Ta tự biết bản thân phải nói gì! Nên làm gì!"

Ta nghi hoặc nhìn hắn: "Nói cái gì cơ?"

"Ta yêu người!"

Ta hoàn toàn ngây ngẩn: "Vậy... Làm chuyện gì?"

Ánh mắt của nó bùng cháy rực rỡ chỉ trong phút chốc: "Chính là chuyện này!"

Một tay hắn bất ngờ giữ chặt lấy gáy ta, tay kia siết chặt bờ vai ta, lôi tuột ta vào một cái ôm nồng nhiệt. Đôi môi nóng bỏng lại một lần nữa hung hăng phủ xuống. Nụ hôn này mang theo sức mạnh hung hăng của một nam nhân, sự ngang ngược không cho phép kháng cự, và cả sự cuồng nhiệt không thể chối từ.

Đây là một nụ hôn cháy bỏng hơn, mãnh liệt hơn gấp ngàn vạn lần so với lúc nãy. Hắn háu đói, ngấu nghiến đôi môi ta hệt như một bản năng nguyên thủy, điên cuồng hút cạn không khí trong miệng ta. Bản năng bùng nổ khiến nụ hôn của hắn trở nên hoang dại, hắn cắn mút đến mức đôi môi ta truyền đến cảm giác đau đớn tê dại.

Nhịp thở của hắn ngày một gấp gáp và nặng nề, vì dốc sức kiềm chế mà bàn tay ôm vai ta siết chặt đến mức khiến ta thấy nhói đau. Nhưng dường như cái đau ấy đã bị lấn át bởi hơi nóng rực lửa từ lòng bàn tay hắn truyền đến, xuyên thấu qua cả lớp y phục. Lớp tiên y trước ngực hắn dần tuột ra, làn da ướt sũng của ta nhanh chóng dán chặt vào vòm ngực vạm vỡ, nóng hổi của hắn. Toàn thân hắn cứng đờ như tượng đá, cũng vì thế mà nụ hôn khựng lại giữa chừng.

Ta nương theo gò má hắn, lướt tay xuống hõm cổ, rồi chạm vào vòm ngực săn chắc, không chút mềm mại nào của hắn. Hắn hoảng hốt lùi lại một bước: "Thế này là thế nào?" Hắn cúi gầm mặt, bàng hoàng nhìn lớp tiên y đang bung lơi của mình.

Ta nhoẻn miệng cười tà, lười nhác xoay người tựa vào thành hồ tắm: "Lần này ta chẳng thèm nói đâu, tự ngươi vắt óc mà nghĩ đi."

Dường như ý thức được ta có thể nhìn thấu mỗi một cử động trong đêm tối, hắn vội vã quay ngoắt người đi, đưa tay day trán, hít thở thật sâu để xoa dịu đi sự cuồng loạn trong người: "Đêm nay... Ta vẫn nên sang chỗ sư huynh ngủ thì hơn."

Nét mặt ta lập tức sa sầm: "Lại là Thiên Thủy! Ngươi thích hắn đến thế cơ à?" Ta bực dọc hất tay xuống nước, "ào" một tiếng, hồ tắm tan biến, y phục lại khoác lên người thật ngay ngắn.

Một ô cửa sổ có hoa văn tinh xảo hiện ra bên hông phòng. Làn gió đêm mát mẻ cuốn theo ánh trăng bàng bạc hắt vào, rải một tầng ánh sáng nhàn nhạt lên cơ thể ta. Ta nghiêng đầu nhìn hắn, hắn cau mày xoay người lại: "Sư phụ, sao người lại đi ghen tị với cả sư huynh vậy?"

"Hừ." Ta hất mặt đi, nhún mình nhảy vọt lên. Khoảnh khắc đáp xuống vòng tay Phượng Lân, ta đã hóa thành một con mèo đen: "Nếu ngươi đã nằng nặc đòi sang ngủ với hắn, vậy ta cũng theo ngươi tới đó luôn."

"Hả?" Hắn đứng đực mặt ra nhìn ta một chốc, rồi lại sầm mặt xuống, dứt khoát từ chối: "Không được!"

"Không được?" Ta đứng thẳng người trên cánh tay nó, dùng cặp mắt sắc lẹm của loài mèo đen lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt hắn: "Không được thì ngươi phải ngoan ngoãn ở lại đây ngủ cùng ta!"

Đôi mắt hắn lập tức trở nên sâu thẳm, nặng nề nhìn ta: "Người thừa biết là ta sẽ làm gì với người cơ mà?" Chất giọng trầm thấp, mang đậm sắc thái cảnh cáo rơi lộp bộp trên đỉnh đầu ta: "Đừng có ép ta. Ta đã nhắc nhở người rồi, cẩn thận với ta đấy."

Ta nheo mắt lại, xấu xa nhìn hắn: "Thế thì đã sao nào? Ta thích ngươi, ta cam tâm tình nguyện!"

Đồng tử hắn đột ngột co rút kịch liệt, trong đáy mắt lại trào dâng một vòng xoáy tình cảm mãnh liệt thêm lần nữa. Ta nhìn hắn trân trân, hắn cũng nhìn ta đắm đuối. Một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc từ từ nở rộ trên môi hắn, tựa như đang say đắm tận hưởng trọn vẹn dư vị của ba chữ "Ta thích ngươi" mà ta vừa thốt ra.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc