Lục Giới Yêu Hậu

Chương 107.2

Trước Sau

break

Trường Phong đờ đẫn ngước mặt lên. Dưới mũi nhọn của Nguyệt Luân là một viên hồn châu khổng lồ sáng rực như tinh tú đang lơ lửng. Ta nâng tay lên, búng tay một cái "tách" giòn tan rồi quát lớn: "Đế Gia! Hiện!"

Khí lạnh lập tức nổ tung. Nguyệt Luân dần dần ngưng tụ thành hình người. Một Đế Gia với khuôn mặt tái mét vì oán hận lơ lửng ngay sát cạnh ta. Thân hình trần trụi của hắn bị xích sắt trói chặt bao bọc lấy, toàn thân tỏa ra thứ ánh sáng vàng xanh đặc trưng của Chấn Thiên Chùy.

Oán khí sâu thẳm cuồn cuộn bốc lên, bao phủ lấy toàn thân, khiến người ta chẳng thể nhìn rõ được lớp da thịt cường tráng của hắn, chỉ thấy một ngọn lửa màu xanh đen đang thiêu đốt bừng bừng.

Khoảnh khắc nhìn thấy Đế Gia, Trường Phong kinh ngạc đến mức đứng bật dậy rồi ngã phịch xuống sàn nhà. Mái tóc dài lòa xòa rối loạn, hệt như những đoạn dây đàn vừa bị người ta tàn nhẫn giật đứt.

"Gào..." Một tiếng gầm gừ khản đặc, đầy phẫn nộ thoát ra từ cổ họng Đế Gia. Trong đôi đồng tử của hắn là ngọn lửa hận thù đang phun trào, ghim chặt ánh nhìn xé xác về phía ta: "Ta nhất định phải giết chết ngươi..."

Ta chẳng chút khách sáo, hít trọn luồng oán khí tỏa ra quanh người hắn vào phổi: "Hít... Ừm... Đế Gia à, quả nhiên là ngươi rất yêu ta, dẫu có chết rồi mà vẫn cam tâm tình nguyện cung cấp lương thực cho ta đây này..."

"Ngươi..."

"Tách!" Thêm một cái búng tay nữa, tiếp bụp vang lên, Đế Gia cũng biến mất khỏi tầm mắt. Chiếc khuyên tai nhỏ nhắn lại lơ lửng bên tai ta, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương được chắt lọc từ oán khí.

Đế Gia là Chân Thần. Dẫu ta có tháo dỡ thần cốt, moi móc thần đan của hắn đi chăng nữa thì cũng không thể khiến hắn hoàn toàn tan thành tro bụi. Phong ấn hắn lại mới là cách giải quyết triệt để nhất, y hệt như cái cách bọn họ từng đối xử với ta năm xưa. Những gì bọn họ từng ban cho ta, ta sẽ hoàn trả lại toàn bộ từng chút, từng chút một! Không thiếu một ly!

Gian phòng lại chìm vào sự tĩnh mịch. Giờ đây chỉ còn lại một Trường Phong đang ngây ngốc sững sờ, còn có cả Phượng Lân đang quay mặt đi, mím chặt môi.

"Là hắn sao?" Khoảnh khắc khóe môi ta cong lên, tà khí đã cuồn cuộn quấn quanh toàn thân. Cảm giác sung mãn sức mạnh này quả thực khiến người ta vô cùng khoan khoái!

Trường Phong run rẩy hít thở một lúc lâu, rồi mới gượng gạo ngồi lại vị trí cũ, khẽ khàng chỉnh đốn y phục. Nhưng nét mặt hắn vẫn chưa thể khôi phục lại vẻ bình thản. Hắn hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền hai mắt. Rồi cả người hắn bất chợt lùi lại một khoảng, bái phục cúi đầu về phía ta, suối tóc dài đen nhánh xõa tung, trải dài trên bộ hoa phục: "Trường Phong ta từng thề, chỉ cần có kẻ báo thù rửa hận thay phụ thân ta, thì cái mạng này của Trường Phong sẽ thuộc về kẻ đó."

Ta bất giác nhếch môi, quả nhiên hắn là con trai của Di Âm.

Hắn chầm chậm đứng thẳng dậy, kéo theo tiếng "sột soạt" của mái tóc cọ xát vào lớp y phục. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng nghiêm nghị: "Từ nay về sau, Trường Phong ta chính là người của người. Bất luận chủ nhân sai bảo điều gì, dẫu có đòi lấy cái mạng này, Trường Phong cũng tuyệt đối không buông nửa lời oán thán."

Phượng Lân kinh ngạc quay ngoắt sang nhìn Trường Phong. Hắn khẽ cau mày, ánh mắt chớp động liên hồi rồi lại ngoảnh đi chỗ khác. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, ta có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập thình thịch liên hồi của hắn. Hắn đang cực kỳ bận tâm đến sự tồn tại của tên Trường Phong này.

"Rất tốt! Ta rất thích ngươi." Ta toét miệng cười. Nghe câu nói này của ta, nét mặt của Phượng Lân lại càng thêm phần u ám và trầm mặc. Ta nhìn Trường Phong: "Bây giờ, mau cho người của ta lên xe liễn của ngươi đi, chúng ta cần phải nghỉ ngơi một lát."

"Tuân lệnh." Hắn mím môi mỉm cười, nhưng trong đôi mắt thon dài sắc sảo ấy lại rưng rưng ánh lệ. Khóe môi hắn khẽ run rẩy, tựa như đang chìm trong sự kích động tột độ vì cuối cùng cũng đã rửa được mối hận ngàn năm cho phụ thân, chẳng thể nào bình tâm lại được.

Rốt cuộc giữa Di Âm và Đế Gia đã xảy ra uẩn khúc gì, rồi tại sao lại lòi ra một đứa con là Trường Phong, ta chẳng buồn bận tâm. Bởi lẽ Di Âm đã chết, Đế Gia cũng coi như tàn đời, ân oán của thế hệ trước đã được thanh toán sòng phẳng. Nhưng điều ta không ngờ tới là bản thân lại vô tình thu nạp thêm được một thủ hạ đắc lực như Trường Phong.

Xưa nay Yêu tộc nổi tiếng về sự trung thành, ta vô cùng mãn nguyện với tên nô bộc này.

Hơn nữa, hắn lại còn là bằng hữu chí cốt của Côn Hoành. Cuộc dạo chơi tranh đoạt ngai vị xem sau này rốt cuộc Yêu giới sẽ rơi vào tay ai, quả thực khiến ta ngày càng mong đợi rồi đây.

Ta cười khẩy, lòng bàn tay lại bắt đầu ngứa ngáy khôn nguôi. Chậc chậc... Thật muốn mau chóng nhào nặn ra một vị Yêu thần mới quá đi mất. Lần này, ta nhất định phải khiến bọn họ có được một phen kinh hồn bạt vía mới thôi.



 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc