Đôi mắt của Đế Gia đỏ ngầu như sắp bốc cháy. Nét mặt hắn càng lúc càng vặn vẹo và dữ tợn. Hắn ghim chặt ánh nhìn vào ta, đôi cánh thần lực sau lưng bốc cháy bừng bừng hệt như ngọn lửa cuồng nộ, thắp sáng cả một cõi không gian xung quanh!
"Mị Cơ... Mị Cơ!"
"Ngươi câm miệng lại!" Ta phẫn nộ quát lớn! Giương cao Chấn Thiên Chùy: "Bây giờ ta tên là Hình Cơ!" Ta vung chùy lao thẳng về phía hắn. Trong mắt hắn xẹt qua một tia ngoan tuyệt. Hắn bất thình lình vung tay, thần lực khổng lồ nhanh chóng quạt bay Ăn Không No đang bổ nhào tới. Nó trố to hai mắt, vẻ mặt ấm ức tột cùng!
Ta xông tới, dồn toàn bộ sức mạnh tối đa nện thẳng vào hắn! Hắn vung tay đánh trả, thần lực hóa thành một sợi dây xích lập tức quấn chặt lấy Chấn Thiên Chùy của ta!
Hắc thần lực của ta bị vấn vít lấy thần lực của hắn. Quấn lấy nhau, siết chặt, đôi bên cùng nứt vỡ, rồi lại quấn lấy nhau, lại bấu chặt, lại nứt vỡ! Hắn tựa như một kẻ đã đỏ mắt vì sát dục, điên cuồng phóng ra vô số thần liên, hệt như muốn giăng thiên la địa võng để khóa chặt lấy ta!
Ta dần dần thấm mệt không chống đỡ nổi, nhưng ta biết rõ, mỗi một phần thần lực ta tiêu hao, cũng chính là đang tiêu hao thần lực của hắn!
Đột nhiên, cổ tay phải bị thần lực của hắn quấn chặt, rồi thần ấn của Đế Gia lập tức hiện ra, phong ấn cánh tay phải của ta một cách gắt gao khiến ta không tài nào giãy giụa thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn được nữa. Hắn hưng phấn nhếch toác khóe miệng: "Để xem nàng còn chạy đằng nào! Ta phải xé xác nàng ra thành từng mảnh rồi lại ghép về nguyên vẹn! Để giết thời gian nhàm chán của ta!" Ngay khi lời nói tàn độc của hắn vừa thốt ra, lại có thêm một sợi thần liên lập tức quấn chặt lấy tay trái của ta. Phong ấn nhanh chóng in hằn lên cổ tay!
Ta bắt đầu liều mạng giãy giụa. Hắn dùng ánh mắt tà ác và nham hiểm nhìn ta, gần như nghiến răng ken két mà nhả ra từng chữ một: "Thần! Quang! Phổ! Chiếu!" Ta kinh hãi, ấn đường của hắn tức khắc nứt ra. Thần ấn bùng cháy, một luồng thần quang phun trào mãnh liệt, chiếu rọi thẳng vào người ta! Ánh sáng chói lòa đến mức ta hoàn toàn không thể mở nổi mắt!
"Không..." Ăn Không No gào rống, điên cuồng nhào về phía Đế Gia. Đế Gia chỉ cần vung một tay, thần lực mạnh mẽ lại một lần nữa hất văng Ăn Không No vào sâu trong bóng tối vô tận.
Thần quang mang theo thần lực của hắn đủ sức ăn mòn mọi thứ hắc ám trên đời. Y phục của ta bắt đầu bốc cháy dưới thần quang, hóa thành tro bụi, dần dần phơi bày da thịt bên dưới. Ngay lập tức, da thịt ta cũng bị thần quang thiêu đốt tàn nhẫn, cháy đen thui!
Thế nhưng, ta tuyệt nhiên không hề cảm thấy đau đớn. Bởi lẽ ta đã sớm không còn biết đến nỗi đau da thịt... Rốt cuộc là có cảm giác như thế nào nữa rồi...
Vào cái thuở mới bị phong ấn, không lúc nào là ta không muốn phá vỡ kết giới để thoát ra ngoài. Ta đâm sầm vào đó nhưng lại bị dội ngược trở ra, cơ thể bị thiêu đốt thành từng mảng. Nỗi đau da tróc thịt bong, cháy đen khét lẹt ấy khiến ta phải ghi lòng tạc dạ! Đau đớn đến mức sống không bằng chết!
Thế nhưng, chút nỗi đau cỏn con này thì tính là cái thá gì?
Bởi vì ta muốn tự do!
Ta lại đâm sầm vào, lại bị dội ngược ra, lại đâm, lại bị dội ngược. Ta đã tông vào đó không biết bao nhiêu lần! Tông đến mức mình mẩy không còn một chỗ nào nguyên vẹn, da tróc thịt bong, cả người máu thịt be bét!
Nhưng mà...
Vẫn không tài nào thoát được...
Đến cuối cùng...
Ta đã hoàn toàn...
Không còn cảm nhận được nỗi đau đớn khi da thịt bị thiêu đốt nữa...
Ta chỉ biết rằng, ròng rã suốt ba ngàn năm nay, người duy nhất bận tâm xem ta có đau hay không, chỉ có... Một mình Lân Nhi...
"Sư phụ..." Giọng nói của Lân Nhi đột ngột xé toạc thế giới này truyền đến.
Ta kinh ngạc, gắng gượng hé mở đôi mắt. Thần quang lập tức đâm thẳng vào đáy mắt ta. Ta vội vàng vận thần lực bảo vệ hai mắt. Xuyên qua luồng ánh sáng chói lòa ấy, ta lờ mờ nhìn thấy bóng dáng đang xông thẳng vào nơi này của hắn và Tiểu Trúc...