Lục Giới Yêu Hậu

Chương 97.1: Đồ đệ mới diễn kịch quá dở.

Trước Sau

break

"Là sư huynh." Phượng Lân trầm giọng nói.

Ta nhếch khóe môi, nheo đôi mắt lại nhìn về phía sau lưng Thiên Thủy. Đế Gia, ngươi tuyệt đối đừng làm ta thất vọng về gu thẩm mỹ của ngươi đấy nhé.

Quả nhiên, Đế Gia đã bước ra khỏi cửa đại điện. Hắn thong dong liếc nhìn bóng lưng của Thiên Thủy một cái, rồi mới chậm rãi, ung dung cất bước bám theo sau. Khoảng cách không xa không gần nhưng lại mơ hồ toát lên vài tia mờ ám và ái muội.

Ta giơ tay lên: "Hai người các ngươi ở lại đây."

"Sư phụ!" Phượng Lân sải bước đến trước mặt ta, trong ánh mắt tràn ngập vẻ lo âu sốt sắng: "Hãy để chúng ta giúp người!"

Ta bật cười, liếc mắt nhìn hắn: "Đây là ân oán giữa những vị thần chúng ta, ngươi xen vào thì có tác dụng gì? Cứ ngoan ngoãn ở yên đây đi."

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Phượng Lân xẹt qua một sự sượng sùng cứng đờ, hắn mất mát rũ rèm mi xuống.

"Chủ nhân." Tiểu Trúc ôm Ăn Không No trong ngực cũng bước tới trước mặt ta, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc: "Nếu Thiên Thủy được uống máu người, nhất định có thể giúp sức cho chủ nhân!"

"Ngươi lắm miệng cái gì?" Lời quát tháo lạnh lẽo của ta khiến Tiểu Trúc cũng phải cúi gằm mặt, còn Ăn Không No trong ngực hắn thì sợ hãi co rúm cả người lại.

Ta nhìn Tiểu Trúc, rồi lại nhìn Phượng Lân đang ngoảnh mặt né tránh ánh nhìn của ta: "Hai người các ngươi bớt tự lanh chanh đi, kẻo lại rước họa liên lụy tới ta. Tiểu Trúc, ngươi bảo vệ Phượng Lân cho tốt."

"Vâng." Tiểu Trúc cúi đầu nhận lệnh.

Ta vươn tay, tóm chặt lấy sừng của Ăn Không No rồi xách thẳng cổ nó lên từ trong ngực Tiểu Trúc.

"Á! Á á..." Ăn Không No gào thét kêu đau nhưng hoàn toàn vô dụng.

Ta xách bổng nó lên ngang tầm mắt, lạnh lùng lườm nó: "Ngươi đi theo ta để giảm béo!"

Hai cái móng vuốt trước của nó ôm rịt lấy gốc sừng của chính mình: "Á! Á! Biết rồi, ta biết rồi mà. Nương nương, đau quá đi!"

Ta mặc kệ nó, cứ thế xách bổng nó lao vút xuống dưới. Ăn Không No đau đớn kêu la oai oái suốt dọc đường.

Ma lực bắt đầu tỏa ra bao bọc lấy cơ thể, thuận đà bao trùm luôn cả Ăn Không No vào trong hơi thở của ta để ẩn giấu nó. Ta nhẹ nhàng đáp xuống bên ngoài bậu cửa sổ của cung điện, trông thấy Thiên Thủy và Đế Gia đang đứng bên trong. Lúc này, Đế Gia vẫn chưa theo chân Thiên Thủy bước vào phạm vi của huyết ấn.

Ta nhìn chằm chằm bóng lưng Thiên Thủy, truyền âm bằng lời nói trong lòng: "Mau mở miệng nói chuyện với hắn, dụ hắn bước vào vòng trận đi!"

Tấm lưng Thiên Thủy lập tức cứng đờ. Ta nhíu chặt hàng mày, tên này diễn kịch dở tệ!

Cũng may là hiện tại Đế Gia đang vô cùng hứng thú với Thiên Thủy, thế nên dù lưng Thiên Thủy có đơ ra như khúc gỗ, hắn cũng chẳng mảy may nghi ngờ đó là do sự hiện diện của ta.

Thiên Thủy chầm chậm xoay người, biểu cảm vô cùng gượng gạo nhìn Đế Gia: "Yêu Hoàng một mực bám theo tại hạ, rốt cuộc là có chuyện gì?"

Ngu ngốc! Làm gì có kẻ nào đứng trước mặt Yêu Hoàng mà lại xưng là tại hạ chứ! Lại còn đứng trân trân ra cái kiểu đó nữa.

Nhưng nào ngờ, sự hứng thú trên gương mặt Đế Gia lại càng thêm phần mãnh liệt. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười tà, mái tóc ngắn màu lam chói lóa dưới ánh đèn. Đôi mắt hơi nheo lại lóe lên tia sáng của dục vọng chiếm hữu ngùn ngụt.

"Tại hạ sao?" Đế Gia đầy vẻ bỡn cợt nhướn mày đánh giá Thiên Thủy. Quả nhiên, cái xưng hô “tại hạ” lạc lõng này đã khơi gợi sự hứng thú mãnh liệt hơn trong hắn. Hắn khẽ hất chiếc cằm gầy nhọn khác thường lên, vóc dáng cao ngạo đĩnh đạc toát ra khí độ của bậc đế vương, khiến người ta dễ dàng say đắm đến điên cuồng.

Hắn chắp một tay ra sau lưng, tựa như một con báo săn nheo mắt từ xa đánh giá con mồi của mình, một con thỏ trắng nhỏ bé đang ngây ngốc đứng yên tại chỗ. Sau đó, hắn sải bước, đạp thẳng vào trong huyết ấn của ta. Ngay khoảnh khắc ấy, trên nét mặt của Thiên Thủy lập tức lộ rõ vẻ căng thẳng. Nhưng sự căng thẳng này lại vô tình phù hợp đến hoàn hảo. Thỏ trắng gặp báo săn, sao có thể không căng thẳng cho được?

Ta nở một nụ cười khẩy. Đêm nay, Đế Gia à, ngươi... Là của ta rồi.

Thiên Thủy căng thẳng nhìn Đế Gia đang từng bước từng bước ép sát về phía mình. Đế Gia đã tiến đến ngay trước mặt Thiên Thủy, vươn tay nâng lấy một lọn tóc đen nhánh rủ trước ngực hắn, đưa lên chóp mũi hít một hơi thật sâu: "Hít... Thú vị đấy. Người không ra người, quỷ chẳng ra quỷ, cương thi cũng không phải cương thi. Trên người ngươi... Lại còn vương vấn thanh khí của kiếm tiên. Rốt cuộc là cao nhân phương nào đã giúp ngươi hút cạn thi độc trong thi đan, để nhào nặn ra được một tác phẩm như ngươi?"

Thiên Thủy bất giác lùi lại một bước. Đối mặt với Yêu Hoàng Đế Gia, một vị Chân Thần có uy áp bức người, dẫu cho hắn có là đại sư huynh Côn Luân từng bao phen vào sinh ra tử, nhẵn mặt đủ loại yêu ma quỷ quái thì giờ phút này cũng chẳng tài nào duy trì nổi sự bình tĩnh và trấn định.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc