Lục Giới Yêu Hậu

Chương 8.1

Trước Sau

break

Yêu loại trong Tháp Tỏa Yêu cũng chạy trốn tứ tán. Những đệ tử Côn Luân không bị thương bắt đầu đi tuần tra lùng sục khắp nơi, nhưng rất ít khi bắt lại được, bởi vì một phần đã bị giết trong lúc hỗn chiến, một phần khác đã thừa cơ hỗn loạn trốn thoát khỏi Côn Luân.

Các nữ đệ tử bắt đầu phụ trách chăm sóc người bị thương. Thương binh tập trung ở Ngọc Hành Điện, nằm ở vị trí sao Ngọc Hành trong chòm Bắc Đẩu thất tinh. Nam nữ đệ tử bị thương được chia ra hai điện, các nữ đệ tử mặc tiên váy giống nhau tất bật ngược xuôi, người đắp thuốc, người rửa vết thương, cả hòn đảo nổi nồng nặc mùi thuốc và mùi máu tanh.

Ở Côn Luân, tiên váy của nữ đệ tử gọi là Nghê Hồng Tiên Váy, tiên bào nam tử giống trên người Phượng Lân gọi là Thiên Thương Tiên Bào.

Xì.

Chỉ vì bản thân tu tiên mà y phục trên người cũng gọi là tiên váy và tiên bào sao? Con người đúng là biết cách tự nâng cao thân phận của mình thật đấy. Mặc cái tiên váy này làm ta khó chịu muốn chết!

Ta đi ra ngoài điện một mình. Côn Luân cần nghỉ ngơi chỉnh đốn, ta cũng vậy.

Bên rìa đảo Ngọc Hành có một lương đình màu trắng. Ta bước vào, đá văng giày tất rồi cứ thế ngồi bệt xuống đất, co một chân lên, ngắm nhìn bầu trời đêm vô tận trước mặt. Tinh không bao la ngay trước mắt, khói lửa đã tan, chỉ còn lại mây xanh trập trùng, trăng sao ẩn hiện sau làn mây.

Hạc tiên bay ra từ trong mây và đậu xuống bãi cỏ bên ngoài đình, nằm rạp trên mặt đất, tĩnh tọa cùng ta.

Trong màn đêm thâm trầm, vạt áo màu thiên thanh khẽ bay theo gió, Phượng Lân đạp tiên kiếm trong suốt như pha lê hạ xuống bên ngoài đình của ta. Ánh mắt hắn sáng như những vì sao sau lưng, ánh nhìn phức tạp rơi trên người ta. Hắn đang lo lắng, ta biết hắn đang lo lắng điều gì. Ta liếc hắn một cái rồi nhếch môi cười khẽ: "Hừ, yên tâm đi, ta không ăn thịt người đâu, ta ghét sự phiền phức khi phải nhả xương lắm."

Hắn trở nên im lặng, đứng yên bên ngoài đình một lát, nhìn ra sau lưng ta, dường như thấy không có ai, hắn mới lại nghiêm túc nhìn ta: "Sư phụ, người đừng đi lung tung, các Thiên Tôn đang muốn bắt người đấy."

"Hừ." Ta cười khẩy: "Chỉ dựa vào bọn họ à?"

Hắn nhảy xuống khỏi tiên kiếm, tiên kiếm di chuyển theo hắn, lặng lẽ dừng lại bên ngoài đảo. Khi vạt áo thiên thanh chạm đất, hắn nửa quỳ trước mặt ta, đôi mắt đen nhìn ta thật sâu: "Sư phụ, rốt cuộc người là gì? Tuy chỉ có Tiên Tôn mới có thể gặp người, nhưng ngài ấy cũng không biết thân phận của người. Hơn nữa, hôm nay Tiên Tôn ra đi đột ngột, các vị Thiên Tôn và Sư Tôn càng không biết thân phận của người, họ tưởng người là yêu quái nên muốn bắt người! Sư phụ, ta rất lo cho người!"

Ta liếc nhìn khuôn mặt lo lắng của hắn, sau đó nhìn sang chỗ khác: "Đừng nói dối nữa, ngươi là đang lo ta sẽ hại người khác."

"Sao ta có thể nói dối người chứ!" Hắn có hơi tức giận. Ta lại liếc nhìn hắn, vẻ mặt hắn rơi vào sự do dự và giằng xé: "Phải! Ta vẫn luôn lo lắng liệu người có hại người khác hay không. Sư phụ, về pháp trận phong ấn người, ta và Tiên Tôn đã tra khắp các cổ tịch nhưng đều chưa từng thấy qua, người bảo ta, bảo chúng ta phải nghĩ thế nào đây?" Hắn bất lực nhìn ta: "Người bình thường đều sẽ nghĩ người nhất định là yêu ma đáng sợ mang tội ác tày trời nên mới bị pháp trận như vậy phong ấn!"

"Ừm hửm." Ta quay lại nhìn hắn, cười xấu xa: "Nếu ta thật sự là như thế thì sao?" Ta giơ chân trần lên, mũi chân khẽ chọc vào vai hắn. Hắn lập tức giật mình, nhanh chóng nắm lấy cổ chân ta, ánh mắt tối sầm lại. Giây tiếp theo, hắn bắt đầu tìm giày tất của ta, khi nhìn thấy rồi thì vội vàng cầm lên, nhanh chóng mang vào cho ta, bực bội lườm ta: "Sư phụ! Ở đây nữ tử không được phép để lộ thân thể! Sau này người đừng như vậy nữa!" Hắn có vẻ tức giận mang giày tất vào cho ta. Ta nghiêng đầu nhếch môi nhìn hắn: "Sao bây giờ có nhiều quy tắc thế?"

Trên vẻ mặt của hắn tràn ngập sự phiền muộn, vừa mang giày tất cho ta vừa nói: "Đã trốn ở đây thì xin hãy tuân thủ quy tắc ở đây, đừng để người ta nghi ngờ!" Lời hắn nói giống như đang dặn dò hơn.

"Xì." Ta chẳng buồn nhìn hắn, dù sao nơi này cũng chỉ là chỗ tạm thời để ta khôi phục sức mạnh mà thôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc