Ta lập tức nhận ra ý đồ của Ăn Không No. Vừa định bảo Phượng Lân và Tiểu Trúc lùi ra xa một chút thì nhanh như chớp, cái đầu khổng lồ ở trên cao của Ăn Không No đã chụp thẳng xuống sát sạt bên cạnh ta, nó mang theo một luồng hơi thở hôi hám nồng nặc phả thẳng vào toàn thân ta!
Bổn nương nương tuyệt đối phải giết chết nó!
Ngoài cái nết ăn là vẫn còn nhanh nhẹn ra, thì rốt cuộc nó còn có thể tiến bộ được cái thá gì nữa!
Chuỗi ngọc nối với Phượng Lân bị kéo căng lên khi Ăn Không No ngóc đầu dậy. Nó phát hiện ra sợi dây xích, bèn ngậm chặt miệng, đảo tròng mắt nhìn về phía ta. Chuỗi ngọc của Phượng Lân thò ra từ khóe miệng nó, thoạt nhìn hệt như bị giắt vào kẽ răng.
"Sư phụ cứu ta..." Phượng Lân gào thét từ trong miệng Ăn Không No.
"Chủ nhân cứu mạng..." Tiểu Trúc cũng rống lên.
Ngọn lửa phẫn nộ tức thì bùng lên thiêu đốt toàn thân ta. Tà áo cùng khăn vấn đầu bị ma lực bạo phát thổi tung. Ăn Không No kinh hãi lùi lại một bước, kéo theo chuỗi ngọc trong tay ta, khiến cánh tay ta cũng bị giật ngược lên!
"Mau nhả bọn họ ra cho ta..." Sát khí quanh thân ta nổ tung, ma lực khắp người bùng cháy đến mức gần như mất kiểm soát. Nếu không phải vì chưa muốn bứt dây động rừng thu hút sự chú ý của Đế Gia ngay lúc này, ta tuyệt đối sẽ đánh Ăn Không No ra bã!
Ăn Không No sợ hãi rụt cổ lại, từ từ cúi mặt xuống. Hai con mắt lồi vẫn luôn nơm nớp dè chừng sắc mặt của ta. Nhè nhẹ "phụt" một tiếng, nó nhả Phượng Lân và Tiểu Trúc ra. Hai người bọn họ lập tức cuống cuồng vọt sang một bên, quỳ rạp xuống đất mà nôn thốc nôn tháo!
Ăn Không No rụt mặt về, dè dặt nhìn ta: "Ta cứ ngỡ... Bọn họ là... Điểm tâm..."
Ta ngẩng khuôn mặt âm trầm tàn nhẫn lên, lạnh lùng khinh miệt nhìn nó, đưa tay chỉ thẳng vào Phượng Lân và Tiểu Trúc đang nôn mửa: "Ngươi mở to mắt ra mà nhìn cho rõ! Đó là đồ đệ Phượng Lân của ta! Đó là tùy tùng Tiểu Trúc của ta! Nếu ngươi còn dám nuốt bọn họ thêm một lần nào nữa, ta sẽ làm thịt ngươi rồi đem đi hun khói đấy!"
Ăn Không No lập tức co rúm lại thành một cục, vẻ mặt tủi thân tột độ: "Người không còn thương ta nữa... Người chê bai ta rồi... Ta cứ tưởng cuộc trùng phùng của chúng ta phải ngập tràn niềm vui cơ..."
"Cút! Ngươi còn vác mặt ra mà nói à! Ngươi xịt cái thứ mùi thối hoắc lên cả ta lẫn người của ta rồi đây này!" Ta đưa cánh tay lên ngửi thử, ọe!
"Tùm tùm", Tiểu Trúc và Phượng Lân đã phóng thẳng xuống hồ nước bắt đầu gột rửa.
Ta vung tay, con hồ ly đáng thương kia lập tức hiện ra trong lòng bàn tay: "Đây mới là điểm tâm của ngươi! Đồ ngu!" Ta ném phịch con hồ ly về phía nó. Hai mắt nó lập tức sáng rực lên, thế nhưng nó vẫn lười nhác chẳng buồn nhúc nhích nửa phân, chỉ há ngoác miệng ra, mặc cho con hồ ly tự rơi tọt vào họng.
"Ư!" Hồ ly cất tiếng rên rỉ não nề, rồi hoàn toàn biến mất trong cái mồm hố đen của Ăn Không No.
Nó vui vẻ liếm mép: "Nương nương vẫn thương ta nhất. Ba ngàn năm rồi, rốt cuộc nương nương cũng cho ta được xơi đồ sống." Nó mãn nguyện sung sướng toét miệng cười, lại phả ra một luồng khí hôi thối buồn nôn.
"Rào rào, rào rào" Tiểu Trúc và Phượng Lân lóp ngóp bò lên khỏi bích trì, vắt khô nước trên y phục. Phượng Lân đứng tít ngoài xa, bực bội uất ức tột độ: "Sư phụ, rốt cuộc cái thứ đó là cái quái gì vậy?"
"Ngươi không nhìn ra sao?" Giờ phút này, ta cảm thấy vô cùng mất mặt. Thần thú oai phong lẫm liệt một thời của ta nay lại bị người ta nhìn không ra! Khéo ta diệt khẩu luôn cái tên Ăn Không No này cho rồi. Ta phiền não chỉ tay về phía Ăn Không No: "Tọa kỵ của ta, và cũng là con Thao Thiết đầu tiên trên thế gian này!"
"Phụt!" Tiểu Trúc phun ra một ngụm nước lớn. Cũng chẳng rõ là hắn đang định nhổ nước hồ, hay là vì nghe xong câu nói của ta mà sặc nước. Sau đó hắn đờ đẫn, quai hàm như muốn rớt xuống đất mà nhìn Ăn Không No trân trân.
"Hoàn toàn chẳng giống chút nào! Sư phụ!" Phượng Lân tựa như đã nói thay tiếng lòng cho một Tiểu Trúc đang trố mắt líu lưỡi. Hắn vừa vắt khô mái tóc ướt sũng vừa bước tới bên cạnh ta, đứng sát sạt vai phải của ta mà dòm Ăn Không No: "Thế này thì giống Thao Thiết ở cái điểm nào chứ?"