Hắn chôn vùi thần cốt vào trong ánh trăng, gọt giũa dung mạo cho nàng ta, tạo nên một vị Nguyệt thần khuynh đảo chúng thần, cũng biến nàng ta thành nữ thần đầu tiên. Ánh trăng lạnh lẽo ban cho nàng ta sự cao ngạo lạnh lùng bẩm sinh, khiến người ta chỉ dám kính sợ chứ chẳng dám mảy may khinh nhờn.
Chính dung nhan hoàn mỹ không tì vết cùng ánh mắt lạnh lẽo hờ hững đã biến nàng ta thành một đệ nhất mỹ nhân lạnh lùng có một không hai.
Có một khoảnh khắc, ánh mắt nàng ta lướt qua và chạm phải ánh mắt ta. Ta lập tức nhìn thấu sự hư không và cô độc tận sâu trong đáy mắt nàng ta. Thú vị thật, trước kia nàng ta chỉ lạnh lùng và kiêu ngạo, nhưng tuyệt nhiên không hề cô độc. Bởi lẽ nàng ta yêu Thánh Dương, mà thứ tình yêu bao la cùng sự dịu dàng của Thánh Dương cũng luôn thường trực bên cạnh nàng ta, điều này khiến nàng ta luôn nghiễm nhiên tự coi mình là thê tử của Thánh Dương.
Thế nhưng hiện tại, sự lạnh lẽo trong mắt nàng ta lại là nỗi cô độc và trống rỗng. Ánh nhìn hư vô, thậm chí là trống vắng đến cùng cực ấy tựa như linh hồn của nàng ta đã phiêu bạt đến tận phương trời nào. Kẻ đang đứng trước mặt ta đây, rốt cuộc cũng chỉ là một cái vỏ bọc ánh trăng được chống đỡ bởi bộ thần cốt mà thôi.
Đột nhiên, ta thay đổi chủ ý, chính bởi sự hư không và cô độc rành rành trong mắt nàng ta. Nếu bây giờ ta ra tay kết liễu nàng ta thì chẳng phải là đang giải thoát cho nàng ta khỏi cõi trống rỗng và cô đơn vô tận này hay sao?
Không, ta phải để nàng ta tiếp tục sống lay lắt trong sự giày vò này, để nàng ta không ngừng đắm chìm, sa đọa tận sâu dưới đáy vực của sự cô đơn...
Một cơn gió lướt qua cuốn tung mọi lớp màn lụa. Ta khẽ lùi lại một bước. Một bóng dáng khoác hoa phục sắc bạc pha vàng dần ngưng tụ từ trong không khí. Mái tóc ngắn tỉa xéo màu lam rực rỡ của hắn cực kỳ chói mắt. Hắn tựa như quỷ, thoắt ẩn thoắt hiện bên cạnh Nga Kiều. Gương mặt nhìn nghiêng bị những lọn tóc lòa xòa che khuất kề sát vào gò má Nga Kiều. Cơ thể hắn dẻo dai vô cùng, uốn lượn tựa loài rắn độc bám rịt lấy thân hình lạnh lẽo của Nga Kiều.
"Nàng tới rồi sao?" Chất giọng khàn khàn mang đậm vẻ mị hoặc vang lên sát rạt bên tai Nga Kiều. Từng luồng hơi thở nhè nhẹ phả vào vành tai nàng ta. Thân thể của Nga Kiều khẽ run lên, tựa như chỉ một cái thổi nhẹ nhàng ấy cũng đủ khiến cơ thể nàng ta nhũn ra ngoài tầm kiểm soát.
"Gia, ngươi cô đơn à?" Nga Kiều hơi nghiêng mặt, né tránh sự trêu chọc của Đế Gia, cố gắng duy trì vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của bản thân.
Đế Gia vẫn dán chặt lấy thân hình nàng ta, một tay ôm eo, tay kia đã từ từ bò dần lên trên. Khuôn mặt hắn áp sát vào cổ nàng ta, mơn trớn nhè nhẹ: "Không, là nàng cô đơn mới đúng."
"Ta không có..." Giọng Nga Kiều run rẩy nhè nhẹ.
Đế Gia vặn hỏi: "Thật sao?"
Hơi thở của Nga Kiều bắt đầu dồn dập, bất giác ưỡn cao chiếc cổ trắng ngần, nhắm nghiền hai mắt lại. Hàng mi rợp bóng khẽ run lên dưới những nụ hôn mút mát nhẹ nhàng của Đế Gia.
Ừm... Ta nhếch môi cười tà ác, thú vị đấy, thì ra là thế này.
Đế Gia nương theo chiếc cổ trắng nõn của nàng ta liếm láp hôn dần xuống. Mái tóc lam lòa xòa khẽ tản ra, để lộ chiếc cằm sắc nhọn hơn hẳn người thường. Khuôn mặt hình tam giác ngược khiến đuôi mắt và chân mày của hắn càng thêm sắc sảo kéo dài. Phấn mắt màu xanh lam diễm tình kéo xếch lên tận tóc mai, khiến hắn dẫu chẳng bày ra biểu cảm gì cũng toát lên sự yêu mị chết người.
Đế Gia chính là kẻ lẳng lơ, yêu mị nhất trong số các nam thần, hắn là thủy tổ của mọi nam nhân diễm lệ trên thế gian này.
"Nàng đến đúng lúc ta đang tuyển phi... Là đang ghen sao?"
Nhịp thở của Nga Kiều càng lúc càng trở nên gấp gáp.
"Bớt nói nhảm đi! Ngươi câm miệng lại!" Nga Kiều khẽ hé mắt, trên dung nhan lạnh lùng nay đã nhuốm màu dục vọng. Thế nhưng, tận sâu trong đôi mắt nâu lạnh lẽo ấy lại tràn ngập một sự đau khổ vì nhục nhã, dẫu bản thân lại đang lún sâu vào bể tình.
Ta hơi nghiêng đầu trầm tư một lát, rồi nhếch môi cười khinh miệt, dứt khoát quay người rời đi. Phía sau lưng vang lên tiếng cười nhạo cợt đầy khinh bỉ của Đế Gia: "Nga Kiều, nàng không cảm thấy mệt mỏi sao? Rõ ràng là khao khát đến phát điên, nhưng ngoài miệng lại chê bai ta dơ bẩn. Ta biết... Nàng cần cơ thể của ta, mà ta cũng cảm thấy cơ thể của nàng không tồi. Đôi bên cùng có lợi, mỗi người tự lấy thứ mình cần mà thôi. Ha ha ha..."
Tiếng cười tà ác của Đế Gia vang vọng khắp gian phòng đang dần bị dục vọng lấp đầy, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được một sự bi ai và cô liêu đến cùng cực.