Một nụ cười tà trào dâng từ tận đáy lòng ta, huyết mạch toàn thân sục sôi vì phấn khích! Bởi lẽ yêu khí càng hôi thối, chứng tỏ kẻ đó ăn thịt người càng nhiều. Lão yêu ăn thịt người đâu có giống tiểu yêu tôm tép, một khi lão yêu đã ăn thì sẽ cắn nuốt luôn cả linh hồn. Thế nên... Hừ hừ, món khai vị của ta đã được dâng đến tận miệng rồi!
"Bé đáng yêu, đừng sợ mà." Từ trong xe vọng ra giọng điệu nũng nịu lả lơi: "Tỷ tỷ nhất định sẽ yêu thương ngươi thật nhiều."
Ta phóng tầm mắt nhìn xuống, ánh nhìn xuyên thấu qua nóc xe, thu trọn hết thảy mọi thứ bên trong vào đáy mắt không sót một ly!
Bên trong cỗ yêu xa khổng lồ được bài trí rải rác gối dựa thảm êm, khung cảnh diễm tình gợi cảm. Không gian rộng rãi chẳng kém gì một tòa hành cung thu nhỏ, người lớn đứng thẳng lưng cũng dư dả.
Một ả yêu nữ tóc vàng mặc y phục xộc xệch nửa kín nửa hở, cặp tai hồ ly dựng đứng lên vì hưng phấn, bảy chiếc đuôi khổng lồ đang lả lướt đong đưa. Nàng ta đang nằm rạp lên người kẻ khác. Ta thấp thoáng thấy tà áo màu thiên thanh cùng đôi giày vải đồng phục đặc trưng của phái Côn Luân lấp ló dưới đôi chân ngọc ngà trắng ngần của nàng ta.
"Ưm." Yêu hồ thò tay sờ soạng phía dưới. Ngay khi nàng ta trở mình, ta lập tức nhìn thấy gương mặt đang sa sầm đen kịt của Phượng Lân. Bộ móng tay dài ngoẵng của nàng ta lướt nhẹ qua mặt hắn, nàng ta liếm môi đầy thèm thuồng: "Chẳng ngờ đi giữa đường lại vớ được ngươi làm món điểm tâm, không tồi chút nào. Lại còn là đệ tử tu tiên của Côn Luân nữa chứ, chắc chắn hương vị sẽ vô cùng tuyệt diệu đây."
Ta nở nụ cười tà: "Không sai... Quả thực rất tuyệt diệu..."
"Kẻ nào?" Yêu hồ lập tức quay ngoắt lên trên. Ta từ từ bay lơ lửng lên một chút, sau đó vung chân giẫm mạnh xuống!
"Rắc!" Nóc xe bị ta giẫm nát bấy, toàn bộ cỗ xe cũng theo đó mà chao đảo dữ dội!
Ta đáp thẳng xuống đống đệm êm la liệt trong xe. Phượng Lân lập tức ngước nhìn ta: "Sư phụ!"
Ta lạnh lùng lườm hắn một cái: "Món nợ của sư đồ ta lát nữa từ từ tính!"
"Sư phụ ư?" Yêu hồ lả lướt đánh giá ta, đôi mắt sáng rực lên: "Chà, một búp bê non mềm làm sao! Chắc chắn là ăn ngon lắm đây!"
Ta liếc mắt nhìn nàng ta, nụ cười tà đã ngự trị nơi khóe môi: "Đúng thế, quả thực rất ngon!" Ta thè lưỡi liếm nhẹ bờ môi đỏ mọng. Yêu hồ thấy thế bèn giật mình kinh hãi. Ta nhếch rộng khóe miệng: "Ta phải ăn thịt ngươi!" Nói đoạn, ta lao thẳng về phía nàng ta.
Nàng ta cười khẩy lườm ta: "Chỉ bằng ngươi sao!" Nàng ta lập tức xoay người, bảy chiếc đuôi hồ ly phía sau đồng loạt phóng về phía ta như tên bắn!
Ta nhẹ nhàng lách mình né tránh từng nhát một. Bảy cái đuôi xẹt qua người ta, đâm thủng luôn cả vách yêu xa, khiến ánh ráng chiều từ ngoài đường hầm lập tức hắt vào, soi sáng rực rỡ toàn bộ cỗ xe.
Yêu hồ vừa định thu đuôi về thì ta đã nhanh tay lẹ mắt tóm dính lấy một cái. Thừa lúc yêu hồ còn chưa kịp định thần, ta siết chặt đuôi nàng ta rồi dùng sức quăng quật điên cuồng!
"A..." Nàng ta bị ta nhấc bổng lên không trung. Ta tóm chặt đuôi nàng ta, vung vẩy không ngừng nghỉ, hết quăng sang đông lại quật sang tây, thậm chí còn cầm đuôi nàng ta quay mòng mòng. Thân thể nàng ta liên tiếp va đập vào vách xe xung quanh, phát ra những tiếng "binh binh binh" chát chúa.
Phượng Lân ở bên cạnh bị cảnh tượng này dọa cho trố mắt đứng nhìn, cằm rớt chạm đất.
Chờ đến lúc ta dừng tay, yêu hồ đã bị quăng quật đến mức mềm oặt như cọng bún, nằm bẹp dí trên sàn.
"Phù. Mỏi tay quá." Ta rũ rũ cánh tay, quăng người qua lại mệt phết chứ đùa.
"Ực." Phượng Lân đứng cạnh khẽ nuốt nước bọt cái ực.
"Xoạc xoạc." Bộ vuốt sắc nhọn của yêu hồ cào rách toạc lớp ván sàn bên dưới vì phẫn nộ tột độ.
"Ta! Phải! Ăn tươi nuốt sống ngươi..." Nàng ta đột nhiên chồm dậy lao bổ vào ta. Ta không nói hai lời, giáng thẳng một cái tát xuống.
"Chát..." Ta tóm gọn lấy đầu yêu hồ, đập nàng ta bẹp dí xuống mặt sàn yêu xa, ngay dưới mũi giày ta! Đúng là cái đồ ngu ngốc không biết tự lượng sức mình! Dám chọc vào nương nương ta đây à, nương nương sẽ khiến ngươi kiếp này không bao giờ dám vác mặt ra trước mắt ta nữa!