Lục Giới Yêu Hậu

Chương 83.2

Trước Sau

break

Trong thuật biến hình, biến thành cùng loài là bài tập cơ bản nhất, cũng là phương pháp dễ làm quen nhất. Mấy ngày nay, hắn đã có thể biến thành hình dáng của người khác, nhưng muốn chuyển đổi sang một giới tính khác thì lại là một bước nhảy vọt vô cùng lớn.

Dần dà, khuôn mặt hắn bắt đầu thu nhỏ lại, những đường nét xương hàm càng thêm phần mềm mại. Cái bóng in trên mặt đất cũng ngót đi một vòng, hiện ra vòng eo và thắt đáy lưng ong liễu yếu đào tơ của nữ tử.

Khi hắn xoay người nhìn ta, tà váy đỏ thẫm khẽ tung bay. Hắn hài lòng cúi mặt xuống, ngắm nghía cơ thể mình, đưa tay sờ lên khuôn mặt. Trong ánh mắt đã chẳng giấu nổi vẻ kích động và đắc ý.

Ta nhảy khỏi Nguyệt Luân, bước từng bước đến trước mặt hắn.

Hắn ngẩng mặt lên, rạng rỡ nhìn ta: "Thế nào?"

Ta lườm hắn một cái, dứt khoát vươn hai tay ra vồ mạnh một cú vào bộ ngực phẳng lì của hắn, túm lấy lớp áo trống huếch trống hoác trước ngực. Ta khinh khỉnh nở nụ cười tà ác nhìn hắn: "Ngươi phẳng như thế này, tính làm ván giặt đồ đấy à?"

Gương mặt hắn lập tức đỏ lựng, vội vã lùi về sau một bước, giật lại vạt áo trước ngực mình, ngượng ngùng ngoảnh mặt đi mà cãi cố: "Cũng có vài cô nương ngực phẳng mà..."

"Có ai phẳng được như ngươi không?" Ta buồn cười hỏi vặn lại. Hắn chau mày mím môi, nhất thời cứng họng không thốt nên lời, vẻ lúng túng quẫn bách đến tột độ. Ta cười lạnh hai tiếng, vỗ bôm bốp lên khuôn ngực lép xẹp của hắn: "Lần sau có muốn biến thành ngực phẳng thì biến thành mấy tiểu nha đầu dưới mười ba tuổi ấy! Hừ, cơ ngực nguyên bản của ngươi khéo còn to hơn bây giờ."

Hắn thoáng cứng người, nét mặt tối sầm lại, làm như thể ta vừa thốt ra lời gì đó kinh thế hãi tục, chướng tai gai mắt lắm không bằng.

Trên bầu trời, con quạ đen của Tiểu Trúc bay tới.

"Oa! Oa!"

Khóe môi ta cong lên một nụ cười tà quái, huyết mạch bắt đầu sục sôi vì tin tức của chúng mang tới. Ta liếc nhìn vẻ mặt âm trầm của Thiên Thủy: "Ngươi có thể nghỉ ngơi rồi, hãy luôn trong tư thế sẵn sàng chờ ta triệu gọi."

Hắn không mảy may đáp lại lấy nửa lời, trước nay thái độ của hắn vẫn luôn như thế.

Ta ngồi lên Nguyệt Luân, nương theo bóng quạ đen mà vút đi. Với tâm tư kín kẽ cẩn trọng của mình, chắc chắn Thiên Thủy sẽ luyện tốt thuật biến hình. Có những kẻ dù học được rồi, nhưng vì tính tình cẩu thả mà lúc biến hóa luôn để lộ sơ hở.

Đi được một lát, ta dừng lại, hít mũi ngửi luồng không khí. Lân Nhi đang tiến về phía Thiên Thủy. Tâm tư khẽ rục rịch, ta xoay người vung tay, bảo quạ đen cứ về trước, còn bản thân thì vòng ngược trở lại.

Ta lơ lửng giữa không trung, rẽ mây mù ra là có thể nhìn rõ mồn một hòn đảo lơ lửng phía dưới. Ấy thế mà Thiên Thủy không về nghỉ ngơi, ngược lại vẫn tiếp tục rèn luyện thuật biến hình. Chợt, một "Nguyệt Linh" trong bộ hồng y phi tới. Ta nở nụ cười ranh mãnh, thằng nhóc thối, quả nhiên năng lực không tồi.

Thiên Thủy nhận ra sự hiện diện của "Nguyệt Linh" đang tới gần, hắn dừng tay, đưa mắt nhìn.

"Nguyệt Linh" đáp xuống trước mặt hắn, kiêu kỳ lên tiếng: "Đại sư huynh, dạo này huynh đang tu luyện cái gì vậy? Sao mà bí ẩn thế? Có phải để chuẩn bị cho Đại hội Tiên pháp không?"

Thiên Thủy nở một nụ cười, tựa như chợt nhớ ra điều gì, hắn cười nhạt rồi quay người định rời đi: "Phải. Ta còn có việc, xin phép đi trước một bước."

Thấy Thiên Thủy định đi, "Nguyệt Linh" vội vã cản lại, đột nhiên khẩn thiết cất lời: "Đại sư huynh, lẽ nào dạo này huynh đang cố ý lẩn tránh ta sao?"

"Không có." Thiên Thủy cụp mắt lùi lại một bước: "Sao ta lại lẩn tránh sư muội được chứ?"

"Vậy tại sao huynh không nhìn ta!" "Nguyệt Linh" đau lòng ưỡn ngực bước tới trước mặt Thiên Thủy: "Tại sao đến bây giờ huynh vẫn không dám nhìn ta!"

Thiên Thủy lập tức ngước nhìn "Nguyệt Linh": "Sư muội, ta..."

"Ta thực sự rất thích huynh!" Lời tỏ tình bất ngờ của "Nguyệt Linh" khiến Thiên Thủy chôn chân tại chỗ. Giây tiếp theo, "Nguyệt Linh" đã nhào tới ôm chầm lấy hắn, siết chặt không buông.

Thiên Thủy cứng đờ cả người, luống cuống đẩy "Nguyệt Linh" ra, gương mặt đỏ bừng bừng xoay người lại: "Sư muội, không được đâu, xin lỗi muội, ta..."

"Phụt, ha ha ha ha..." Đột nhiên, tiếng cười lanh lảnh của Phượng Lân lại phát ra từ miệng của "Nguyệt Linh". Sống lưng Thiên Thủy lập tức cứng ngắc.

Khóe môi ta giương lên một nụ cười khẩy. Thì ra Phượng Lân cũng biết dở trò tinh quái như thế này.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc