Ta lặng lẽ nhìn hắn: "Thiên Thủy cảm giác được đấy. Ngươi tự ý dùng thân thể hắn mà không được sự đồng ý, hắn sẽ càng hận ta hơn."
"Không phải nương nương không thích hắn sao?" Hắn cụp mắt xuống, thốt ra khỏi miệng lại là giọng nói dịu dàng và ấm áp của Thiên Thủy. Mái tóc dài xõa xuống bên tai, che khuất một phần khuôn mặt.
Ta đưa tay chậm rãi vuốt ve mái tóc hắn. Hắn ngẩng mặt lên, những sợi tóc mượt mà trượt qua kẽ tay ta: "Tóc của Thiên Thủy thật sự không mượt bằng tóc của ngươi đâu... Đúng là ta không thích hắn, bởi vì hắn có tính cách quá giống Thánh Dương. Nhưng hắn cũng là một kẻ rất đáng thương, suýt chút nữa thì biến thành cương thi, bây giờ lại trở thành thứ chẳng ra hình thù gì, còn thường xuyên bị ta hành hạ, chỉ để ta trút nỗi uất ức và phẫn nộ chất chứa suốt ba vạn bảy ngàn một trăm tám mươi ngày qua..."
"Nương nương..." Tiểu Tử nhất thời nghẹn lời: "Bọn họ quá đáng lắm!" Lời thì thầm phẫn nộ thốt ra từ môi hắn, nhưng vẫn mang âm sắc êm tai, dịu dàng của Thiên Thủy.
"Hừ..." Tiếng cười bật ra từ lồng ngực ta, ta cũng chẳng biết rốt cuộc đó là điệu cười gì nữa. Đắng cay, nực cười, tự giễu, đau lòng, lại xen lẫn phẫn nộ. Nhưng cuối cùng tất cả lại hóa thành một tiếng cười nhạt nhẽo và nhẹ bẫng: "Tiểu Tử, đừng dùng thân thể của hắn nữa. Bây giờ hắn đã là đồ vật của ta rồi. Ngươi nên biết, ta không thích kẻ khác đụng vào đồ của mình."
Ánh mắt ta lạnh đi. Hắn hơi sững sờ, cúi mặt xuống. Ta đưa tay vuốt ve má hắn, nâng mặt hắn lên. Một tia sáng màu tím từ từ lan tỏa trong đôi mắt đen láy của Thiên Thủy. Ta nghiêm túc dặn dò: "Ở Thần giới hãy ngoan ngoãn canh chừng giúp ta, chuyện của ta ở dưới này, ngươi ít can thiệp thôi, kẻo người ta nghi ngờ. Ta không muốn lúc ta lên Thần giới thì ngươi lại rước họa vào thân, rồi ta còn phải phân tâm đi cứu ngươi nữa. Nếu muốn giúp ta, trước tiên hãy tự bảo vệ mình cho tốt, hiểu chưa?"
Hắn ngẩn người nhìn ta một lát rồi lập tức gật đầu, trong mắt không còn vương chút lưu luyến nào, bởi lưu luyến cũng là một loại yếu đuối.
Ta buông hắn ra, lùi về phía giường, ngắm nhìn hắn một lúc rồi chợt nhớ lại dáng vẻ thiếu niên của hắn ngày xưa. Yên tĩnh, ít nói, trong khi những kẻ khác luôn vồ vập lấy ta thì hắn chỉ đứng một mình bên ngoài vòng vây, dõi theo ta từ xa, cúi đầu đầy ngưỡng mộ.
Mà bây giờ, bọn họ đều đã trưởng thành cả rồi.
Ta vươn tay về phía hắn: "Lại đây."
Trong mắt hắn thoáng qua nét xót xa, chậm rãi gục xuống người ta, gối đầu lên eo ta. Ta nhẹ vuốt ve mái tóc dài của hắn: "Ta biết ngươi nhớ ta. Tiểu Bạch đang ở trong cơ thể Thiên Thủy sẽ biết mọi chuyện của ta. Nếu ta có ý đề phòng ngươi thì đã chẳng để Tiểu Bạch nhập vào Thiên Thủy rồi. Thiên Thủy là bị ta ép cứu sống lại, ta đã tạo ra hắn, vậy nên ta phải có trách nhiệm với số phận sau này của hắn."
"Nương nương sẽ để hắn thành thần sao?"
"Không biết, chuyện này còn phải xem cơ duyên, và thần cốt có hợp với hắn hay không nữa."
"Nhưng ta lo nếu hắn thành thần, hắn sẽ trở thành kẻ địch của nương nương." Hắn ngóc đầu dậy khỏi người ta, dùng ánh mắt dịu dàng của Thiên Thủy nhìn ta một cách căng thẳng và lo lắng.
Ta bật cười, một nụ cười đầy tự tin và ngông cuồng: "Dưới gầm trời này, ai có thể mạnh hơn nương nương của ngươi chứ? Nếu không phải bọn chúng sợ ta thì sao phải phong ấn ta, làm suy yếu sức mạnh của ta?"