Lục Giới Yêu Hậu

Chương 71.2

Trước Sau

break

"Mị Nhi... Mị Nhi..." Vẫn là tiếng gọi vang vọng trong thế giới của ta. Ta kinh hãi nhìn quanh, ánh nắng chiếu ra từ trong mỗi một giọt nước khổng lồ, thoáng cái đã nuốt chửng thế giới của ta. Ta phẫn nộ, âm trầm nhìn ánh nắng đang cuộn trào ập tới kia, ma lực bắt đầu ngưng tụ sau lưng!

"Cút..." Cùng với tiếng hét lớn, ma lực sau lưng ta bung thành đôi cánh khổng lồ, xé toạc bóng tối, lập tức ép ánh hào quang quanh thân phải lùi bước.

Ta mệt mỏi mở mắt ra, ánh ban mai đã rải đầy trên biển mây, Phượng Lân bên cạnh vẫn đang ngủ say sưa. Ánh nắng nhuộm biển mây trước mặt thành màu vàng kim nhàn nhạt, giống như vầng hào quang thánh khiết trên người Thánh Dương.

Giấc mơ vừa rồi là sao? Chẳng lẽ là ý thức mà Thánh Dương lưu lại trong thần thức của ta?

Không thể nào, trước khi ta bị phong ấn, sức mạnh của ta đã vượt xa hắn, có thể nuốt chửng cả đất trời! Hắn không có cách nào chôn giấu ý thức của mình vào trong tim ta được.

Hay là do chúng ta Âm Dương tương sinh, hắn đã nảy sinh cảm ứng với ta? Nếu là vậy thì ngày hắn tìm được ta cũng không còn xa nữa.

Mãi đến khoảnh khắc trước khi bọn họ phong ấn ta, rốt cuộc ta mới nhận ra bản thân mình chính là thứ gì. Ta vẫn còn nhớ ngày đó ta vui vẻ đi tìm Thánh Dương, muốn nói cho hắn biết ta không phải Ma Thần, càng không phải là Tà Thần trong Âm giới.

Nhưng mà...

Ngày hôm đó... 

Hắn không có ở đó... 

Khi ta vui mừng nhìn thấy hắn vào ngày hôm sau, hắn lại liên thủ cùng Ân Sát và mọi người để phong ấn ta.

Ta rời khỏi lồng ngực của Phượng Lân rồi đứng dậy, lại khoác tiên váy lên người. Áng mây vàng trập trùng trôi nổi trước mặt, yên tĩnh giống hệt như nơi tận cùng thế giới trong giấc mộng.

Sự yên tĩnh này rất thích hợp để người ta suy ngẫm.

Người dưới chân khẽ cử động, hắn từ từ tỉnh lại và nhìn về phía ta. Ta ném y phục của hắn lên người hắn. Hắn vẫn chưa tỉnh hẳn, cầm lấy y phục mà vẻ mặt vẫn còn hơi ngơ ngác.

"Sau này đừng mặc bộ đồ rách rưới này nữa." Ta nói.

Hắn dụi dụi mắt: "Đây là y phục của ta mà, không mặc cái này thì mặc cái gì?"

Ta giơ tay lên, chiếc tiên váy của Hoa Thần hiện ra trong tay: "Cái này, tiên váy này rất cứng cáp, sẽ hộ thể cho ngươi."

"Tiên váy?" Hắn buồn cười đứng dậy, vừa mặc y phục của mình vừa trêu chọc: "Sư phụ, ta là nam nhân, sao người lại bắt ta mặc đồ nữ nhân chứ?"

"Ngốc!" Ta lạnh lùng lườm hắn. Hắn ngẩn ra, nhìn ta một cái rồi ghé sát mặt đến trước mặt ta, chóp mũi suýt chạm vào nhau, hắn nhìn ta từ đầu đến chân một lượt: "Gặp ác mộng sao? Mới sáng sớm mà tâm trạng đã tệ thế?"

Bị hắn nói trúng tim đen, ta càng thêm khó chịu, sầm mặt hất ra: "Không sai, ta nhìn thấy cái tên khốn kiếp đã phong ấn ta!"

Vẻ mặt Phượng Lân hơi khựng lại, cũng không còn tâm trạng đùa giỡn nữa, hắn lùi về sau rồi khẽ cụp mắt: "Sư phụ thích Thánh Dương Đại Đế ư? Người biết chữ thích mà ta nói là loại thích nào mà."

"Bây giờ không thích nữa." Ta lạnh lùng quay mặt đi. Hắn vẫn cúi đầu. Ta đưa tiên váy đến trước mặt hắn: "Tiên váy có thể thay đổi tùy theo mong muốn của ngươi, ngươi mặc vào thì nó sẽ thành kiểu nam. Thay đi."

Hắn nhìn tiên váy, vẻ mặt vẫn vô cùng kỳ quái, không muốn nhận.

Ta âm trầm nhìn hắn hồi lâu rồi vung thẳng tay: "Ngươi không cởi thì để ta giúp ngươi!" Ma lực bay ra từ đầu ngón tay, thắt lưng của hắn lập tức tuột lỏng. Hắn hoảng hốt vội vàng túm lấy thắt lưng, mặt đỏ tía tai nhìn ta: "Biết rồi biết rồi! Ta thay là được chứ gì!" Nói xong, hắn hậm hực giật lấy tiên váy trên tay ta rồi đi về phía sâu trong động phủ.

Ta cười xấu xa, khoanh tay trước ngực xoay người nhìn ra biển mây. Lân Nhi của ta mặc tiên bào vào nhất định sẽ rất đẹp, ta muốn biến hắn trở thành mỹ nam tử đẹp nhất lục giới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc