Dưới ánh trăng vằng vặc, Thiên Thủy chắp tay hướng về phía ta: "Thiên Thủy ta nguyện bái người làm sư phụ!" Giọng điệu trịnh trọng còn pha lẫn sự không cam lòng với số phận và dục vọng cháy bỏng muốn nghịch thiên cải mệnh.
"Thẳng thắn lắm! Ta bắt đầu thấy có chút thiện cảm với ngươi rồi đấy." Ta hất cằm, hướng mặt về phía ánh trăng bạc, chìa tay trái ra trước mặt hắn: "Nào, ta dạy ngươi đằng vân."
Hắn sững sờ nhìn tay ta, nhíu mày suy tư một lát, rồi dường như đã hạ quyết tâm rất lớn mới đưa tay nắm lấy tay ta. Bàn tay lạnh lẽo ấy đã mất đi hơi ấm của một con người. Khoảnh khắc nắm lấy tay hắn, ta vận khí kéo hắn bay vút lên, lao thẳng đến chín tầng mây.
Ngay khi rời khỏi mặt đất, hắn gần như theo bản năng dùng cả hai tay nắm chặt lấy tay ta, vẫn vô cùng căng thẳng. Ta lơ lửng giữa không trung, hắn treo lủng lẳng dưới người ta, hai tay bám chặt lấy tay ta, lo lắng nhìn xuống dưới.
"Ngươi bóp ta đau rồi đấy!" Ta ghét bỏ nhìn hắn. Hắn giật mình, phản ứng đầu tiên lại là vô thức buông tay: "Xin lỗi... Á!"
Hắn buông tay ta ra rồi bị rơi tự do. Lần này, hắn không còn hét thất thanh và đánh mất hình tượng kiếm tiên phong độ như trước nữa. So với lần đầu, hắn đã bình tĩnh hơn nhiều.
Hắn rơi thẳng xuống, ngửa mặt lên trời, tay chân giang rộng, cố gắng giữ thăng bằng. Y phục và mái tóc dài bay phần phật trong gió. Ta lộn người giữa không trung, vươn tay bay về phía hắn. Ánh mắt hắn dán chặt vào ta. Bộ váy màu đêm đầy sao của ta tung bay trong gió khi ta lao xuống. Hắn cứ ngây người nhìn ta, dường như đã quên mất nỗi sợ hãi khi đang rơi.
Ta bay lướt qua người hắn và đáp xuống, vòng tay ôm lấy cơ thể hắn từ phía sau. Cơ thể hắn lập tức căng cứng trong vòng tay ta. Trong lồng ngực hắn là một sự trống rỗng và tĩnh lặng đặc biệt, nơi đó đã không còn nhịp đập của trái tim.
Ta giữ vững cơ thể hắn giữa không trung, người ta áp sát vào lưng hắn. Mái tóc dài ngang lưng của hắn lướt qua chóp mũi ta, mang theo mùi hương thanh tao như hoa lan.
"Đằng vân và ngự kiếm giống nhau về bản chất." Ta nói nhỏ vào sau gáy hắn. Nghe giọng ta, hắn từ từ thả lỏng cơ thể, dường như đã tập trung chú ý vào giọng nói của ta: "Kiếm có linh tính, có thể tự bay, cho nên khi các ngươi ngự kiếm, một nửa là do kiếm tự bay. Còn bây giờ là ngự khí của đất trời. Hãy tĩnh tâm, cảm nhận thật kỹ sự lưu chuyển của khí."
Thế giới bắt đầu trở nên tĩnh lặng, gió luồn qua dưới chân chúng ta, tựa như dòng nước hư ảo.
"Khí cũng như nước, cũng có lực nâng. Ngươi đã có thể đứng trên mặt nước thì cũng có thể đứng trên khí." Ta từ từ rút cánh tay đang ôm hắn lại, từng chút từng chút một.
Đột nhiên, như một bản năng, hắn nắm lấy bàn tay đang dần rút lui của ta, không cho ta rời khỏi lưng hắn.
"Xin lỗi." Hắn nhận ra điều gì đó bèn vội vàng buông tay. Ta lại bắt đầu rút tay về từng chút một.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng thả lỏng cơ thể. Khi tay ta rời đi, hắn đã có thể đứng giữa mây trời, chỉ là cơ thể vẫn còn chao đảo như đứng trên khúc gỗ trôi. Tay ta chưa hoàn toàn rời khỏi người hắn, vẫn hơi đỡ lấy cơ thể hắn để hắn có chỗ dựa.
"Vù!" Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới, hắn lập tức mất thăng bằng, hoảng loạn nắm lấy bàn tay chưa kịp rời đi của ta. Hắn nắm chặt lấy, sau khi ta đỡ hắn đứng vững, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Ta từ từ di chuyển ra trước mặt hắn, bàn tay hắn đang nắm lấy ta cũng di chuyển theo. Hắn nhận ra mình đang nắm tay ta nên nét mặt trở nên hơi lúng túng, nhưng dường như có nỗi lo sợ nào đó nên không muốn buông ra. Ta chìa tay còn lại về phía hắn: "Nào."
Hắn lại do dự. Ta cười tà nhìn hắn: "Sao bây giờ lại không dám nắm nữa? Thế cái tay này... Sao lại nắm chặt quá vậy?" Ta bóp nhẹ bàn tay phải đang bị hắn nắm chặt cứng.
Sắc mặt hắn sa sầm. "Bộp" một tiếng, tay trái của hắn nắm chặt lấy tay phải của ta, trầm giọng nhìn ta: "Rồi sao nữa?"